Thơ 1-2-3 Lê Kim Phượng: Chỉ đêm sâu biết rõ ta sống hai cuộc đời

Những niềm vui đúng nghĩa, những phơi phới xuân thì/ Cuộc hành trình toại ý, những buốt lòng khép mi// Khi ánh ngày ló rạng, “bản nháp” về cuộc đua/ Lúc chạy gằn ngựa vía, lúc bò lê như rùa/ Mãi chưa rành đáp số, ta đang thiếu hay thừa?

Nhà thơ Lê Kim Phượng

Thơ 1-2-3 mỗi bài thơ là chỉnh thể độc lập gồm 3 đoạn, 6 câu.

Đoạn 1 chỉ có 1 câu gồm tối đa 11 chữ hoặc ít hơn, đồng thời cũng là tên bài thơ, nhằm tránh trùng lắp tên những bài thơ đã xuất hiện.

Đoạn 2 có 2 câu, với mỗi câu tối đa 12 chữ hoặc ít hơn. Còn đoạn 3 có 3 câu, với mỗi câu tối đa 13 chữ hoặc ít hơn. Chữ càng tinh lọc càng đa nghĩa càng giá trị.

Đề tài Thơ 1-2-3 hoàn toàn tự do, nội dung chủ yếu đi từ ngoại cảnh dần vào chiều sâu nội tâm tác giả muốn biểu hiện.

Đặc biệt khuyến khích tính độc lập từng câu thơ trong mối tương quan toàn bài, đồng thời giữa câu 1 và câu 6 có tính hô ứng để nội dung bài thơ chặt chẽ, thống nhất trong một không gian thẩm mỹ riêng biệt.

 

Chỉ đêm sâu biết rõ ta sống hai cuộc đời

 

Những niềm vui đúng nghĩa, những phơi phới xuân thì

Cuộc hành trình toại ý, những buốt lòng khép mi

 

Khi ánh ngày ló rạng, “bản nháp” về cuộc đua

Lúc chạy gằn ngựa vía, lúc bò lê như rùa

Mãi chưa rành đáp số, ta đang thiếu hay thừa?

 

Và ta sống có bình yên làm chứng

 

Ngày sắc lẻm xén ngọt từng lát cắt an lành

Những nụ hoa còn phập phồng khát nở dưới bình minh

 

Chỉ đột nhiên bị giật phắt  khỏi cõi bình thường

Mới thấm cảm ngữ điệu bình thường đáng giá

Báu vật khó nắm giữ chết ngạt trong cái không còn hiện hữu.

Mặc kệ gió mật tấu khúc phiếm du biến dạng

 

Mặt hồ phẳng lặng mang gương mặt thẳm sâu

Cho mặt trời, mặt trăng, các vì sao soi mình, tình tự

 

Những phản chiếu, hào quang cô đúc dòng cảm thức thời gian

Vết sẹo xấc xược, hiện thân điềm gở và tạc khắc nỗi đau

Rủ nỗi buồn không thể san ủi hoài thai tĩnh tại.

 

Ta có nhiều cơ hội để chùn tay

 

Thỉnh thoảng, cuộc sống ném vào ta vài thị phi, cay nghiệt

Có kẻ cố nhặt hết lên, rình thời cơ quăng trả lại

 

Sòng phẳng với nghịch cảnh, trò chơi tốn hại kiếp người

Vắc xin nào điều trị được ứng xử tệ bạc. Hỡi cái tôi?

Nếu mỗi chúng ta không là Thứ Tha: Kẻ nội công thâm hậu.

 

Người đàn bà chống chọi với ung thư

 

Vòng tay ẵm đứa bé trai mới sinh run lên bần bật

Hai đứa chị ngác ngơ, sợ sệt bíu chặt bờ vai

 

Nhìn cảnh vợ con, gã đàn ông ngao ngán thở dài

Rồi dăm bận mượn say bỏ đi gặp niềm vui mới

Người mẹ đôi lần rùng mình trước sông sâu…. thờ thẫn quay về.

 

Giặc Cô vít công phá những thành trì

 

Ban đầu, tưởng chỉ là vấn nạn của ngoại bang

Từ lúc nào nó thành đại sự quốc gia: Hiểm họa

 

Nhanh như tốc độ ánh sáng, bão Cô vít càn quét toàn cầu

Cuộc xâm lăng đạp băng mọi rào cản, kiến tạo bể dâu

Vũ khí công hiệu dập tắt cuộc chiến này: Sát cánh vì nhau!

 

LÊ KIM PHƯỢNG (HÀ NỘI)

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.