Thơ 1-2-3 Lê Lệ Thủy: Bỏng cháy khát khao tuổi đôi mươi rực lửa

Khói lửa chiến tranh chia hai đầu nỗi nhớ// Tiếng súng nổ không làm run sợ/ Ý chí và tình yêu// Bỏng cháy khát khao tuổi đôi mươi rực lửa/ Hố bom xanh ngát tiếng em cười/ Tuyến đầu anh chắc tay súng có dáng em.

Nhà thơ Lê Lệ Thủy

Thơ 1-2-3 mỗi bài thơ là chỉnh thể độc lập gồm 3 đoạn, 6 câu.

Đoạn 1 chỉ có 1 câu gồm tối đa 11 chữ hoặc ít hơn, đồng thời cũng là tên bài thơ, nhằm tránh trùng lắp tên những bài thơ đã xuất hiện.

Đoạn 2 có 2 câu, với mỗi câu tối đa 12 chữ hoặc ít hơn. Còn đoạn 3 có 3 câu, với mỗi câu tối đa 13 chữ hoặc ít hơn. Chữ càng tinh lọc càng đa nghĩa càng giá trị.

Đề tài Thơ 1-2-3 hoàn toàn tự do, nội dung chủ yếu đi từ ngoại cảnh dần vào chiều sâu nội tâm tác giả muốn biểu hiện.

Đặc biệt khuyến khích tính độc lập từng câu thơ trong mối tương quan toàn bài, đồng thời giữa câu 1 và câu 6 có tính hô ứng để nội dung bài thơ chặt chẽ, thống nhất trong một không gian thẩm mỹ riêng biệt.

Không khuyến khích biến thể các loại thơ truyền thống: lục bát, song thất lục bát, tứ tuyệt, ngũ ngôn, lục ngôn, thất ngôn… thành Thơ 1-2-3.

 

Tuổi mười tám đoá hoa vừa khoe sắc

 

Gác lại ước mơ và những bóng hình chạm niềm xao xuyến

Chị vào thanh niên xung phong

 

Giữa chiến trường lửa đạn

Sức xuân phới phới căng tràn

Trên đường chiến dịch một nụ cười giục giã bước hành quân.

 

Người lính nằm bất động bên đồng đội đã hi sinh

 

Cô thanh niên xung phong thoăn thoắt làm  nhiệm vụ

Dường như anh vẫn còn hơi thở, định mệnh trao gặp gỡ

 

Cõng anh về trạm phẫu thuật tiền phương

Hoa tình yêu xôn xao trên bom đạn chiến trường

Kì diệu hồi sinh những vết thương thân thể.

 

Ngắt vội đoá hoa rừng đỏ như máu con tim

 

Ngập ngừng trao chị

Chiến trường gọi anh phải đi

 

Vội vã thẹn thùng môi hôn chưa chạm

Bẽn lẽn nắm tay là lời ước hẹn

Yêu đầu đời tuyến lửa dệt tình thơ

Khói lửa chiến tranh chia hai đầu nỗi nhớ

 

Tiếng súng nổ không làm run sợ

Ý chí và tình yêu

 

Bỏng cháy khát khao tuổi đôi mươi rực lửa

Hố bom xanh ngát tiếng em cười

Tuyến đầu anh chắc tay súng có dáng em.

 

Ngày chị rời quân ngũ về quê hương

 

Hoa đồng nội mặn mà hương sắc

Tim bồi hồi ngóng phía rừng xa

 

Đợi anh mấy mùa qua

Bao lần gương soi mùa xuân có còn phảng phất

Nét u hoài chai sạn nỗi chờ mong.

 

Thấp thoáng nghĩa trang những hàng bia mộ

 

Một dáng gầy gió vương tóc xoã

Tìm trong cõi không người

 

Người con gái năm nào gọi một tên

Đồng đội lặng im

Tên anh chẳng thấy.

 

Cây ước hẹn còn xanh, trái cấm chưa lần tay chạm

 

Tóc nhuốm màu bàng bạc

Một ngày giọt buồn rơi thinh không

 

Thân thể đau di chứng chiến tranh

Bên chị vẫn không anh, hoa xưa nép vào ngực

Lấp lánh vầng trăng yêu trinh nữ về miền mây trắng… vời xa.

 

LÊ LỆ THỦY (KON TUM)

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *