Thơ 1-2-3 Lê Lệ Thủy: Giọt đắng rơi khoảng lặng chỉ riêng mình.

Mùa đi qua người chênh chao miền nhớ// Chân lạc đường quen tay đan tay ngày đó/ Tiếng kinh cầu mang ước nguyện chậm buông// Hư không vọng về đâu tiếng người thương/ Cà phê quán chiếc bàn năm cũ/ Giọt đắng rơi khoảng lặng chỉ riêng mình.

Nhà thơ Lê Lệ Thủy ở Kon Tum

Thơ 1-2-3 mỗi bài thơ là chỉnh thể độc lập gồm 3 đoạn, 6 câu.

Đoạn 1 chỉ có 1 câu gồm tối đa 11 chữ hoặc ít hơn, đồng thời cũng là tên bài thơ, nhằm tránh trùng lắp tên những bài thơ đã xuất hiện.

Đoạn 2 có 2 câu, với mỗi câu tối đa 12 chữ hoặc ít hơn. Còn đoạn 3 có 3 câu, với mỗi câu tối đa 13 chữ hoặc ít hơn. Chữ càng tinh lọc càng đa nghĩa càng giá trị.

Đề tài Thơ 1-2-3 hoàn toàn tự do, nội dung chủ yếu đi từ ngoại cảnh dần vào chiều sâu nội tâm tác giả muốn biểu hiện.

Đặc biệt khuyến khích tính độc lập từng câu thơ trong mối tương quan toàn bài, đồng thời giữa câu 1 và câu 6 có tính hô ứng để nội dung bài thơ chặt chẽ, thống nhất trong một không gian thẩm mỹ riêng biệt.

Không khuyến khích biến thể các loại thơ truyền thống: lục bát, song thất lục bát, tứ tuyệt, ngũ ngôn, lục ngôn, thất ngôn… thành Thơ 1-2-3.

 

Có một lời chưa thể nói ra

 

Có một dòng sông cách ngăn đôi bờ thương nhớ

Gặp nhau sao chẳng tròn duyên nợ

 

Bà nguyệt ông tơ còn cắc cớ

Xô con đò lỗi nhịp đứng chơ vơ

Để câu thương mắc nợ cả một đời.

 

Mùa đi qua người chênh chao miền nhớ

 

Chân lạc đường quen tay đan tay ngày đó

Tiếng kinh cầu mang ước nguyện chậm buông

 

Hư không vọng về đâu tiếng người thương

Cà phê quán chiếc bàn năm cũ

Giọt đắng rơi khoảng lặng chỉ riêng mình.

Tranh của họa sĩ Nguyễn Anh Đào

Em cứ thế vẫn nụ cười mỗi lúc

 

Bởi trên đời ai mua bán nỗi đau

Đem nỗi lòng gieo lên đá những ưu tư

 

Đá thuỷ chung lời tự tình chặt dạ

Trăm năm đợi đoá hoa hiền sẽ trổ

Gửi nụ cười hội ngộ chốn nhân gian

 

Ta ngược đường nhau

 

Lối đi còn trải dài kỉ niệm

Một quãng đường đã từng hiện diện

 

Hạnh phúc và khổ đau

Những cánh hồng còn vương phía không nhau

Vuột tầm tay hai đầu nông nỗi

 

Có một người

 

Chiều nay nhặt lá rơi

Chạm tay vào nỗi nhớ

 

Có một người đi chưa trở lại

Đừng ngoảnh mặt nhìn

Mộng đẹp có khi được dưỡng nuôi bằng những niềm đau.

 

LÊ LỆ THỦY

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *