Thơ 1-2-3 Lê Lệ Thủy: Sương gió nắng mưa kết hạt ngọc trong ngần

Hoa hồng đẹp nhưng mang trên mình nhiều gai// Thành công nào mà không phải qua bao lần cay đắng/ Bông lúa nặng quằn cúi đầu trầm lặng// Sương gió nắng mưa kết hạt ngọc trong ngần/ Người đã đi trên những gai chông/ Trong quán trọ nhân gian biết mình luôn nhỏ bé.

Nhà thơ Lê Lệ Thủy ở Kon Tum

Thơ 1-2-3 mỗi bài thơ là chỉnh thể độc lập gồm 3 đoạn, 6 câu.

Đoạn 1 chỉ có 1 câu gồm tối đa 11 chữ hoặc ít hơn, đồng thời cũng là tên bài thơ, nhằm tránh trùng lắp tên những bài thơ đã xuất hiện.

Đoạn 2 có 2 câu, với mỗi câu tối đa 12 chữ hoặc ít hơn. Còn đoạn 3 có 3 câu, với mỗi câu tối đa 13 chữ hoặc ít hơn. Chữ càng tinh lọc càng đa nghĩa càng giá trị.

Đề tài Thơ 1-2-3 hoàn toàn tự do, nội dung chủ yếu đi từ ngoại cảnh dần vào chiều sâu nội tâm tác giả muốn biểu hiện.

Đặc biệt khuyến khích tính độc lập từng câu thơ trong mối tương quan toàn bài, đồng thời giữa câu 1 và câu 6 có tính hô ứng để nội dung bài thơ chặt chẽ, thống nhất trong một không gian thẩm mỹ riêng biệt.

Không khuyến khích biến thể các loại thơ truyền thống: lục bát, song thất lục bát, tứ tuyệt, ngũ ngôn, lục ngôn, thất ngôn… thành Thơ 1-2-3.

 

Sài Gòn nhìn từ phía trên cao

 

Vẽ trong tâm hồn tôi một bức tranh huyền ảo

Đêm lung linh triệu vì sao đậu lên điện đèn lấp lánh

 

Những con đường như bàn cờ xẻ phố dọc ngang

Dòng người xe như dòng sông mê mãi chảy tràn

Đại bàng rẽ mây chao lượn bình an sà vào lòng thành phố.

 

Anh grab đón vị khách quê lên phố thăm con

 

Đôi mắt ánh niềm vui sau bao chờ đợi

Vị khách đến nhờ anh đưa lối

 

Hai niềm vui song hành cùng câu chuyện râm ran

“Đến nơi rồi cháu đừng trả tiền thừa – chút quà nhỏ sẻ san!”

Anh grab nhìn theo bâng khuâng chớp mắt.

 

Tia nắng cuối ngày vừa tắt

 

Hoàng hôn khoác lên góc phố áo vàng

Công viên rộn ràng tiếng trẻ reo vang

 

Trên ghế đá hai ông bà ngồi bên nhau chăm cháu

Bất chợt chạm tay vào cánh cổng khu vườn xưa đau đáu

Cổ tích ùa về ta bỗng hoá thơ ngây

Về lại con đường làng thuở ngày thơ

 

Tìm lại những vết chân cha từng in lại

Hỏi bờ dậu xưa nơi nào giấu chiếc roi cha doạ

 

Thanh âm nào còn vọng lời “cằn nhằn” của mẹ nơi đâu

Thinh không bốn bề không hồi đáp một câu

Chỉ còn những bài học nằm lòng cùng con tiếp bước.

 

Hoa hồng đẹp nhưng mang trên mình nhiều gai

 

Thành công nào mà không phải qua bao lần cay đắng

Bông lúa nặng quằn cúi đầu trầm lặng

 

Sương gió nắng mưa kết hạt ngọc trong ngần

Người đã đi trên những gai chông

Trong quán trọ nhân gian biết mình luôn nhỏ bé.

 

Cũng là một kiếp nhân sinh

 

Có những phận người trong hình hài khiếm khuyết

Vượt lên nỗi đau cảm ơn đời dù biết mình thua thiệt

 

Nghịch cảnh không đẩy lùi ý chí tự sinh

Loài hoa quý sinh tồn trên khe đá chênh vênh

Dâng nhựa sống đời mình nở đoá hoa hiền thuần khiết.

 

LÊ LỆ THỦY

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.