Thơ 1-2-3 Lê Phượng: Chỉ một mình nói chuyện với mênh mông

Ông bù nhìn giữa cánh đồng// Đội cái nón cời rách, mặc áo tơi tua mòn/ Xua những con chim như kẻ cắp// Gió đến rồi đi qua những cánh đồng/ Chỉ một mình nói chuyện với mênh mông/ Những cây lúa mỉm cười yên ổn

Nhà thơ Lê Phượng

Thơ 1-2-3 mỗi bài thơ là chỉnh thể độc lập gồm 3 đoạn, 6 câu.

Đoạn 1 chỉ có 1 câu gồm tối đa 11 chữ hoặc ít hơn, đồng thời cũng là tên bài thơ, nhằm tránh trùng lắp tên những bài thơ đã xuất hiện.

Đoạn 2 có 2 câu, với mỗi câu tối đa 12 chữ hoặc ít hơn. Còn đoạn 3 có 3 câu, với mỗi câu tối đa 13 chữ hoặc ít hơn. Chữ càng tinh lọc càng đa nghĩa càng giá trị.

Đề tài Thơ 1-2-3 hoàn toàn tự do, nội dung chủ yếu đi từ ngoại cảnh dần vào chiều sâu nội tâm tác giả muốn biểu hiện.

Đặc biệt khuyến khích tính độc lập từng câu thơ trong mối tương quan toàn bài, đồng thời giữa câu 1 và câu 6 có tính hô ứng để nội dung bài thơ chặt chẽ, thống nhất trong một không gian thẩm mỹ riêng biệt.

Không khuyến khích biến thể các loại thơ truyền thống: lục bát, song thất lục bát, tứ tuyệt, ngũ ngôn, lục ngôn, thất ngôn… thành Thơ 1-2-3.

 

Ông bù nhìn giữa cánh đồng

 

Đội cái nón cời rách, mặc áo tơi tua mòn

Xua những con chim như kẻ cắp

 

Gió đến rồi đi qua những cánh đồng

Chỉ một mình nói chuyện với mênh mông

Những cây lúa mỉm cười yên ổn

 

Chỉ là điều không may

 

Hứng nắng trong lòng tay

Giọt rơi, giọt tuột mất

 

Cúi mặt xuống lòng sông

Thấy bóng người ta bụm tay vớt

Bóng tan nhòa trên sông.

Dường như ta đã lạc mùa thương

 

Khi chiếc lá cuối mùa lặng lẽ. Buông.

Con dế buồn còn nỉ non thao thức

 

Giọt mưa khuya như khóc phận người tấm tức

Gió lạc mùa thổi bao xuyến xao

Ta lạc mùa tuổi xuân qua mau.

 

Thương bóng chiều vương

 

Hoàng hôn xuống núi cỏ mềm sương

Chim xoải cánh về đâu xa thăm thẳm

 

Ta lạc giữa quê người

Nghe chiều rơi giọt buồn thương

Sương mờ giăng mắc màu hoang lương.

 

Nửa đêm nghe tiếng cuốc kêu

 

Từng tiếng buồn như giọt sầu thương khắc khoải

Ly biệt tình sầu, kiếp nào gặp lại nhau?

 

Tiếng vọng trời cao, tiếng rơi sông sâu

Chạm vào tim ta ngỗn ngang, xa xót

Đâu đây sen cuối mùa vẫn lưu luyến nhã hương.

 

LÊ PHƯỢNG

(KRÔNGPĂK, DĂKLĂK)

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *