Thơ 1-2-3 Lê Thanh Hùng: Biết chuyện nào là chuyện rủi may?

Khi thấy các giá trị xưa cũ đổi thay// Mà mình theo không kịp/ Dòng đời chảy ngược xuôi, ngày từng ngày nối tiếp// Biết chuyện nào là chuyện rủi may?/ Nếu không có lòng tin, thì cuộc sống này sẽ trở nên trống rỗng/ Và bản chất cuộc người, từng nét một phô bày…

Nhà thơ Lê Thanh Hùng

Thơ 1-2-3 mỗi bài thơ là chỉnh thể độc lập gồm 3 đoạn, 6 câu.

Đoạn 1 chỉ có 1 câu gồm tối đa 11 chữ hoặc ít hơn, đồng thời cũng là tên bài thơ, nhằm tránh trùng lắp tên những bài thơ đã xuất hiện.

Đoạn 2 có 2 câu, với mỗi câu tối đa 12 chữ hoặc ít hơn. Còn đoạn 3 có 3 câu, với mỗi câu tối đa 13 chữ hoặc ít hơn. Chữ càng tinh lọc càng đa nghĩa càng giá trị.

Đề tài Thơ 1-2-3 hoàn toàn tự do, nội dung chủ yếu đi từ ngoại cảnh dần vào chiều sâu nội tâm tác giả muốn biểu hiện.

Đặc biệt khuyến khích tính độc lập từng câu thơ trong mối tương quan toàn bài, đồng thời giữa câu 1 và câu 6 có tính hô ứng để nội dung bài thơ chặt chẽ, thống nhất trong một không gian thẩm mỹ riêng biệt.

Không khuyến khích biến thể các loại thơ truyền thống: lục bát, song thất lục bát, tứ tuyệt, ngũ ngôn, lục ngôn, thất ngôn… thành Thơ 1-2-3.

 

Vật vã chiều, cuống quýt sắc hoàng hôn

 

Tím biếc

Ngắc ngứ trôi, những lời giã biệt

 

Ngoảnh mặt rồi, trong nắng nhạt gió ngưng

Chợt quay ngoắt và nụ hôn cuồng dại

Vội vàng đi – từng bước, ngập ngừng…

 

Trẻ con lớn lên

 

Từ những vết thương trong cuộc đời trầy xước

Mình cũng từng ngày già đi

 

Trong những ước mơ chưa bao giờ có được

Cũng có đôi khi

Bẳn hẳn chiều trong một xét nét chi li…

Tranh của họa sĩ Lê Trần Thanh Thủy

Khi thấy các giá trị xưa cũ đổi thay

 

Mà mình theo không kịp

Dòng đời chảy ngược xuôi, ngày từng ngày nối tiếp

 

Biết chuyện nào là chuyện rủi may?

Nếu không có lòng tin, thì cuộc sống này sẽ trở nên trống rỗng

Và bản chất cuộc người, từng nét một phô bày…

 

Sau cơn mưa, trời in bóng tịch dương

 

Cỏ tơ non mơn mởn

Em bước qua, sóng lòng gờn gợn

 

Sáng long lanh, màu hoa cỏ dậy hương

Nhìn sắc cầu vồng cuối chân trời hắt bóng

Một nỗi nhớ bâng quơ, cũng là lẽ hằng thường…

         

LÊ THANH HÙNG

(BẮC BÌNH – BÌNH THUẬN)

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.