Thơ 1-2-3 Lê Thanh Hùng: Một tín niệm xa xưa, phồn thực giấc mơ người

Đêm lễ hội, cháy bừng lên khao khát// Một tín niệm xa xưa, phồn thực giấc mơ người/ Dường như thời đại 4.0 cũng không hề phai nhạt// Ngồi một mình, bà cụ tuổi tám mươi/ Nhớ đêm hội sáu mươi ba năm về trước/ Theo tiếng chiêng ngân, hồn nhiên móm mém mỉm cười…

Nhà thơ Lê Thanh Hùng

Thơ 1-2-3 mỗi bài thơ là chỉnh thể độc lập gồm 3 đoạn, 6 câu.

Đoạn 1 chỉ có 1 câu gồm tối đa 11 chữ hoặc ít hơn, đồng thời cũng là tên bài thơ, nhằm tránh trùng lắp tên những bài thơ đã xuất hiện.

Đoạn 2 có 2 câu, với mỗi câu tối đa 12 chữ hoặc ít hơn. Còn đoạn 3 có 3 câu, với mỗi câu tối đa 13 chữ hoặc ít hơn. Chữ càng tinh lọc càng đa nghĩa càng giá trị.

Đề tài Thơ 1-2-3 hoàn toàn tự do, nội dung chủ yếu đi từ ngoại cảnh dần vào chiều sâu nội tâm tác giả muốn biểu hiện.

Đặc biệt khuyến khích tính độc lập từng câu thơ trong mối tương quan toàn bài, đồng thời giữa câu 1 và câu 6 có tính hô ứng để nội dung bài thơ chặt chẽ, thống nhất trong một không gian thẩm mỹ riêng biệt.

Không khuyến khích biến thể các loại thơ truyền thống: lục bát, song thất lục bát, tứ tuyệt, ngũ ngôn, lục ngôn, thất ngôn… thành Thơ 1-2-3.

 

Sấm động tháng ba, mờ xa chân núi

 

Nghe âm âm tiếng gọi cội nguồn

Tiết Thanh minh cố giữ lòng trong sáng

 

Giữa dâu bể chuyện đời, tránh trớ nắm buông

Trong thẳm sâu, theo nhịp tim, máu chảy

Chuyện họ hàng, treo bao nỗi vui buồn …

 

Bóng nắng chạy đổ dài trên bãi cát

 

Nồm rộ tháng ba, xô ngày đi lạc

Em đi ngược chiều, xanh mát đến mênh mông

 

Thuyền về bãi ngang đường con sóng chạy

Nôn nao gặp, nên cố tình sóng nhảy

Chợt giận dỗi quay nghiêng, con thuyền như day trở lòng vòng…

 

Đêm lễ hội, cháy bừng lên khao khát

 

Một tín niệm xa xưa, phồn thực giấc mơ người

Dường như thời đại 4.0 cũng không hề phai nhạt

 

Ngồi một mình, bà cụ tuổi tám mươi

Nhớ đêm hội sáu mươi ba năm về trước

Theo tiếng chiêng ngân, hồn nhiên móm mém mỉm cười…

 

Đất Khu Lê sáng bừng, bung toả nắng

 

Lấp loá treo trên những phiếm điện mặt trời

Bên triền cát khô cằn, nghìn đời trôi phẳng lặng

 

Như em trở mình trong giấc muộn, em ơi!

Cuộc sống mới, đang từng giờ bứt phá

Rạng rỡ tương lai, rộn rã tiếng em cười…

         

LÊ THANH HÙNG

(BẮC BÌNH – BÌNH THUẬN)

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *