Thơ 1- 2-3 Lê Tuyết Lan: Hơi thở còn rong ruổi ngọn sóng bể dâu

Chiều nào về trên tang trắng// Những linh hồn xây nghĩa địa đau thương/ Những linh hồn cầm theo tơ vương// Đất còn trống mà xác trần không về nữa/ Hơi thở còn rong ruổi ngọn sóng bể dâu/ Người trong đất trong tro trầm luân pha bụi

Nhà thơ trẻ Lê Tuyết Lan

Thơ 1-2-3 mỗi bài thơ là chỉnh thể độc lập gồm 3 đoạn, 6 câu.

Đoạn 1 chỉ có 1 câu gồm tối đa 11 chữ hoặc ít hơn, đồng thời cũng là tên bài thơ, nhằm tránh trùng lắp tên những bài thơ đã xuất hiện.

Đoạn 2 có 2 câu, với mỗi câu tối đa 12 chữ hoặc ít hơn. Còn đoạn 3 có 3 câu, với mỗi câu tối đa 13 chữ hoặc ít hơn. Chữ càng tinh lọc càng đa nghĩa càng giá trị.

Đề tài Thơ 1-2-3 hoàn toàn tự do, nội dung chủ yếu đi từ ngoại cảnh dần vào chiều sâu nội tâm tác giả muốn biểu hiện.

Đặc biệt khuyến khích tính độc lập từng câu thơ trong mối tương quan toàn bài, đồng thời giữa câu 1 và câu 6 có tính hô ứng để nội dung bài thơ chặt chẽ, thống nhất trong một không gian thẩm mỹ riêng biệt.

 

Đi xa quê bao năm ngày về dư dày xa xót

 

Những đôi chân mỏi tìm lại dấu bùn non

Tiếng lòng trồng lấy tiếng quê

 

Đôi mắt đã khóc và khô cạn mặt trời

Đôi mắt có đêm, có sao và đen trắng nụ cười

Người tha hương lặng mình sưởi hạt gió sương

 

Chiều nào về trên tang trắng

 

Những linh hồn xây nghĩa địa đau thương

Những linh hồn cầm theo tơ vương

 

Đất còn trống mà xác trần không về nữa

Hơi thở còn rong ruổi ngọn sóng bể dâu

Người trong đất trong tro trầm luân pha bụi

Trượt vào tiếng khóc nghe đau rát góc mình

 

Một sớm dậy tuổi thơ bỏ bên đời

Những đôi mắt bỗng chìm trong bể mồ côi

 

Nụ cười lạc bàn tay xoa đầu lạnh lẽo

Tiếng nói chẳng đỡ nâng mà mong manh vào lòng

Và chiếc bụng luôn đói quá ngày xưa

 

Đi về phía sương khói chạm cho trọn thực hư

 

Những quầng quang xa lạ

Lời người vừa đông đặc sau đoạn thật thà

 

Chiếc gai mọc trên sần sùi

Giấc mơ rỉ máu

Ngày ôm người lau lại mù khơi

 

Nhớ thương em tầm bến tầm bờ

 

Hôn sâu biếc xanh những mầm xuân vào ly biệt

Xiết vai gầy đã mỏng ngón tay đưa

 

Sợi tóc yêu đương chẳng vùng vẫy trong ngày rơi rụng

Tự nguyện đợi chờ đem da diết vẽ vào đêm

Chỉ cần thấy nhau vũ trụ em quay đều từ mộng chơi vơi.

 

LÊ TUYẾT LAN

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *