Thơ 1-2-3 Lê Tuyết Lan: Nở lại nụ cười chưa trọn vẹn sau đêm

VHSG- “Đã qua rồi bóng ngày hôm qua/ Mình ngồi lại không phải gặn hỏi hay tiếc nuối/ Nở lại nụ cười chưa trọn vẹn sau đêm”. Khi biết nở nụ cười cho ngày đã qua là lúc lòng đã nhẹ nhàng và trân quý đón nhận ánh sáng ngày mới cho dù bóng tối lại tiếp diễn và phải vượt lên bản thể mình: “Đã từ lâu đêm đêm muốn cất tiếng hoan ca/ Mỗi chặng về nguôi ngoai mờ mịt lối/ Đến đi, được mất đôi mắt an nhiên tìm lại chính mình”…

Nhà thơ trẻ Lê Tuyết Lan

Thơ 1-2-3 mỗi bài thơ là chỉnh thể độc lập gồm 3 đoạn, 6 câu.

Đoạn 1 chỉ có 1 câu gồm tối đa 11 chữ hoặc ít hơn, đồng thời cũng là tên bài thơ, nhằm tránh trùng lắp tên những bài thơ đã xuất hiện.

Đoạn 2 có 2 câu, với mỗi câu tối đa 12 chữ hoặc ít hơn. Còn đoạn 3 có 3 câu, với mỗi câu tối đa 13 chữ hoặc ít hơn. Chữ càng tinh lọc càng đa nghĩa càng giá trị.

Đề tài Thơ 1-2-3 hoàn toàn tự do, nội dung chủ yếu đi từ ngoại cảnh dần vào chiều sâu nội tâm tác giả muốn biểu hiện.

Đặc biệt khuyến khích tính độc lập từng câu thơ trong mối tương quan toàn bài, đồng thời giữa câu 1 và câu 6 có tính hô ứng để nội dung bài thơ chặt chẽ, thống nhất trong một không gian thẩm mỹ riêng biệt.

Hàng tháng, Ban biên tập VHSG sẽ chọn những Chùm thơ 1-2-3 hay để trao Tặng thưởng, ưu tiên khuyến khích những tác giả có nhiều chùm thơ được chọn đăng. Giá trị tặng thưởng gồm tiền mặt và quà lưu niệm.

Chúng tôi chân thành cảm ơn sự tham gia hưởng ứng nhiệt tình của bạn thơ, bạn đọc và các đơn vị tài trợ: Báo Đất Việt, Tạp chí Môi Trường & Đô Thị Việt Nam, Công ty TNHH Sản xuất – Thương mại – Dịch vụ Thiên Bút, Công ty TNHH MTV TMDV Diệp Bảo An, Công ty TNHH TOVI, Công ty TNHH Pilot Design Bags, Công ty TNHH May mặc Lâm Mơ, Cơ sở May mặc Tôn Thẩm.

 

Đã qua rồi bóng ngày hôm qua

 

Mình ngồi lại không phải gặn hỏi hay tiếc nuối

Nở lại nụ cười chưa trọn vẹn sau đêm

 

Mình phải đi nhiều thêm những ngày tới ngày

Bằng vụn vỡ và chút nỗi niềm trộn vữa

Nắng vẫn sau ngày và trước những bước chân

 

Biết chọn lời nào để kịp tỏ phân

 

Những cơn bão dịu dàng sau tế bào ẩn ức

Lời chưa trao mà bóng ngày đã vội hư hao

 

Cánh chuồn nào bay vội không chờ mưa hối hả

Bước chân nào đi không từ giã sợi mi rung

Vẫn từ mong manh thèm khát nhựa nồng

Về se lại sợi ngày rã tua

 

Đã qua rồi những ngày lê thê nỗi buồn nối tiếp

Chiếc bóng mệt nhoài đưa mắt ngắm mây xa

 

Đã từ lâu đêm đêm muốn cất tiếng hoan ca

Mỗi chặng về nguôi ngoai mờ mịt lối

Đến đi, được mất đôi mắt an nhiên tìm lại chính mình

 

Có bức tường băng sau đôi mắt mỗi người

 

Chạm một chút vô tình đông cứng kín môi

Sờ bằng ngực sâu hồng hoang tan chảy

 

Đục khoét giấc mơ màu trăng trăn trở

Lộn nhào từ những hơi sương vướng lạnh toát mắt buồn

Chạm đâu mùa đông, chạm ai vừa tan.

 

LÊ TUYẾT LAN (TIỀN GIANG)

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *