Thơ 1-2-3 Nguyễn Bá Hòa: Cơn mơ chín vàng chẳng rơi về nẻo nhớ

Giá như không gặp nhau buổi tàn thu// Cơn mơ chín vàng chẳng rơi về nẻo nhớ/ Lời ngọt mật chẳng lẫn vào mưa trôi trong chiều dang dở// Dư âm cuối cùng tan loãng từ góc phố mồ côi xa mù/ Khúc nhớ thương ngân rung hay tiếng lòng biệt ly muôn thuở/ Hương vị một thu tàn ngây ngất, giá như…

Nhà thơ Nguyễn Bá Hòa

Thơ 1-2-3 mỗi bài thơ là chỉnh thể độc lập gồm 3 đoạn, 6 câu.

Đoạn 1 chỉ có 1 câu gồm tối đa 11 chữ hoặc ít hơn, đồng thời cũng là tên bài thơ, nhằm tránh trùng lắp tên những bài thơ đã xuất hiện.

Đoạn 2 có 2 câu, với mỗi câu tối đa 12 chữ hoặc ít hơn. Còn đoạn 3 có 3 câu, với mỗi câu tối đa 13 chữ hoặc ít hơn. Chữ càng tinh lọc càng đa nghĩa càng giá trị.

Đề tài Thơ 1-2-3 hoàn toàn tự do, nội dung chủ yếu đi từ ngoại cảnh dần vào chiều sâu nội tâm tác giả muốn biểu hiện.

Đặc biệt khuyến khích tính độc lập từng câu thơ trong mối tương quan toàn bài, đồng thời giữa câu 1 và câu 6 có tính hô ứng để nội dung bài thơ chặt chẽ, thống nhất trong một không gian thẩm mỹ riêng biệt.

Không khuyến khích biến thể các loại thơ truyền thống: lục bát, song thất lục bát, tứ tuyệt, ngũ ngôn, lục ngôn, thất ngôn… thành Thơ 1-2-3.

 

Bất chợt một ngày không em bầu trời thiếu nắng

 

Tiếng gió thở và cuộc di cư của những chiếc lá vàng

Đâu ngàn dặm thiên di chẳng qua nỗi dòng sông đa mang

 

Bên kia bờ có phải lập đông mà cơn mưa nặng hạt

Chim sáo ngày xưa ướt cánh nằm buồn hay đùa vui ca hát

Bên này sông từng gợn sóng quay tròn trong buổi nhớ mênh mang

 

Giá như không gặp nhau buổi tàn thu

 

Cơn mơ chín vàng chẳng rơi về nẻo nhớ

Lời ngọt mật chẳng lẫn vào mưa trôi trong chiều dang dở

 

Dư âm cuối cùng tan loãng từ góc phố mồ côi xa mù

Khúc nhớ thương ngân rung hay tiếng lòng biệt ly muôn thuở

Hương vị một thu tàn ngây ngất, giá như…

Tranh của họa sĩ Uyên Thao

Nắng gượng gạo những sợi đầu đông ngày không mưa

 

Chiếc lá cuối thu vụng về đi tìm bến đỗ

Hàng cây thả những hạt giao mùa mềm xanh trên lối cỏ

 

Phố đằm mình con đường rợp bóng xưa

Dấu chân một thời đánh thức ngày trở gió

Cuộc tình trôi cuối chân trời hiu quạnh bóng mây thưa…

 

Chẳng có mưa cuồng và gió dữ

 

Chỉ là sự dịch chuyển bình thường của tình yêu quá độ

Chỉ là cái nhìn của những tâm hồn thống khổ

 

Khát vọng lạc mùa nhú lên từ trái tim ngỡ đã khô

Đôi mắt non tơ lạ lẫm nhìn gió mưa bí ẩn thâm sì

Cuộc phiêu lưu đi tìm hạnh phúc bắt đầu từ những hoài nghi

 

Những ô mắt khoét vào bầu trời xám đục

 

Giọt lệ rỉ ra từ vết nhìn ám ảnh chuyện ngày xưa

Hoài niệm thành dòng hay nỗi nhớ đã sang mùa

 

Đêm tình trở tràn bờ nỗi lòng mênh mông ký ức

Ngày xa nhau phù sa trong hồn từng ngấn buồn thổn thức

Quê tôi ơi! Những cánh chuồn có còn chao lượn sau mưa?

 

Đầu đông 2021

NGUYỄN BÁ HÒA (QUẢNG NAM)

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *