Thơ 1-2-3 Nguyễn Bá Hòa: Mùa thu co ro trong xanh đỏ vàng

Cơn mơ trực tuyến đến từ cây đa cổng làng/ Phía chân trời đầy ráng chiều và trăng đêm sáng tỏ// Bức tranh chuyển đổi từ những cơn đau và nỗi nhớ/ Chợp mắt để mất còn dịu đi theo nhịp đời trăn trở/ Đêm nhớ quê đọng lại tiếng kinh buồn

Nhà thơ Nguyễn Bá Hòa (Quảng Nam)

Thơ 1-2-3 mỗi bài thơ là chỉnh thể độc lập gồm 3 đoạn, 6 câu.

Đoạn 1 chỉ có 1 câu gồm tối đa 11 chữ hoặc ít hơn, đồng thời cũng là tên bài thơ, nhằm tránh trùng lắp tên những bài thơ đã xuất hiện.

Đoạn 2 có 2 câu, với mỗi câu tối đa 12 chữ hoặc ít hơn. Còn đoạn 3 có 3 câu, với mỗi câu tối đa 13 chữ hoặc ít hơn. Chữ càng tinh lọc càng đa nghĩa càng giá trị.

Đề tài Thơ 1-2-3 hoàn toàn tự do, nội dung chủ yếu đi từ ngoại cảnh dần vào chiều sâu nội tâm tác giả muốn biểu hiện.

Đặc biệt khuyến khích tính độc lập từng câu thơ trong mối tương quan toàn bài, đồng thời giữa câu 1 và câu 6 có tính hô ứng để nội dung bài thơ chặt chẽ, thống nhất trong một không gian thẩm mỹ riêng biệt.

 

Mật ngữ chiết ra từ vết bầm thời gian

 

Hòa vào lòng đêm tạo những cơn mơ ma mị

Như câu chuyện virus biến thể gặm nhấm cả phần hồn

 

Những ký tự ngoằn ngoèo thở hắt ngày không có oxy

Những ô chữ khô đục sắp hàng chờ đêm thiếu lửa

Và bí ẩn lẫn theo tàn tro rơi trong mùa biệt ly…

 

Tiếng thời gian quay đều như nhịp tim và hơi thở

 

Những đôi mắt mở to đóng khung ngôi nhà nhỏ

Chẳng nhìn thấy gì trong màu trắng bốn bức tường câm

 

Bên kia vuông cửa một khoảng trời đầy nghi hoặc vẫn xanh

Nắng mưa vẫn vô tư dệt mùa trên phố phường giãn cách

Gởi nỗi buồn vào thu không ai nhận lại quay về

Tranh của họa sĩ Nguyễn Khôi

Mùa thu co ro trong xanh đỏ vàng

 

Cơn mơ trực tuyến đến từ cây đa cổng làng

Phía chân trời đầy ráng chiều và trăng đêm sáng tỏ

 

Bức tranh chuyển đổi từ những cơn đau và nỗi nhớ

Chợp mắt để mất còn dịu đi theo nhịp đời trăn trở

Đêm nhớ quê đọng lại tiếng kinh buồn

 

Rằm chơi vơi góc trời đêm phố lặng

 

Lá rơi hay tiếng nấc từ tầng không quạnh vắng

Ngôi nhà cách ly ngã đường phong tỏa nhiễm vàng

 

Trung thu hình như không có chú Cuội và chị Hằng

Không ông bà không mẹ cha và những người thân yêu nhất

Những đứa trẻ mồ côi cúi đầu lạy trăng

 

Đêm khô đặc những tế bào mùa thu

 

Con gió chẻ đôi chẻ tư chẻ tám… đi vào lồng ngực

Mang theo những lông chông xoáy nát cuộc người

 

Những vạt mây như rào chắn giữa hàng cây và bầu trời

Phố che mặt chỉ nhìn thấy nỗi cô đơn và sự ám ảnh

Đâu đó những chiếc lá chưa vàng đã rơi

 

Tháng 9 năm 2021

NGUYỄN BÁ HÒA

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *