Thơ 1-2-3 Nguyễn Đinh Văn Hiếu: Biết xuân đã về trong làn gió thoảng hương thơm

VHSG- “Ai ôm nỗi hững hờ đông lạnh chờ xuân/ Gió không luồn cỏ cây mà róc lòng tận dạ”. Mùa xuân của ấm áp và tin yêu, mùa của tuổi trẻ và hạnh phúc đợi chờ: “Tay trong tay tung tăng du xuân khắp phố cạn ngày/ Chằm chằm đóa hồng nhung đỏ thắm khát khao bờ môi mọng/ Biết xuân đã về trong làn gió thoảng hương thơm”…

Nhà thơ trẻ Nguyễn Đinh Văn Hiếu ở Trà Vinh

Thơ 1-2-3 mỗi bài thơ là chỉnh thể độc lập gồm 3 đoạn, 6 câu.

Đoạn 1 chỉ có 1 câu gồm tối đa 11 chữ hoặc ít hơn, đồng thời cũng là tên bài thơ, nhằm tránh trùng lắp tên những bài thơ đã xuất hiện.

Đoạn 2 có 2 câu, với mỗi câu tối đa 12 chữ hoặc ít hơn. Còn đoạn 3 có 3 câu, với mỗi câu tối đa 13 chữ hoặc ít hơn. Chữ càng tinh lọc càng đa nghĩa càng giá trị.

Đề tài Thơ 1-2-3 hoàn toàn tự do, nội dung chủ yếu đi từ ngoại cảnh dần vào chiều sâu nội tâm tác giả muốn biểu hiện.

Đặc biệt khuyến khích tính độc lập từng câu thơ trong mối tương quan toàn bài, đồng thời giữa câu 1 và câu 6 có tính hô ứng để nội dung bài thơ chặt chẽ, thống nhất trong một không gian thẩm mỹ riêng biệt.

Hàng tháng, Ban biên tập VHSG sẽ chọn những Chùm thơ 1-2-3 hay để trao Tặng thưởng, ưu tiên khuyến khích những tác giả có nhiều chùm thơ được chọn đăng. Giá trị tặng thưởng gồm tiền mặt và quà lưu niệm.

Chúng tôi chân thành cảm ơn sự tham gia hưởng ứng nhiệt tình của bạn thơ, bạn đọc và các đơn vị tài trợ: Báo Đất Việt, Tạp chí Môi Trường & Đô Thị Việt Nam, Công ty TNHH Sản xuất – Thương mại – Dịch vụ Thiên Bút, Công ty TNHH MTV TMDV Diệp Bảo An, Công ty TNHH TOVI, Công ty TNHH Pilot Design Bags, Công ty TNHH May mặc Lâm Mơ, Cơ sở May mặc Tôn Thẩm.

 

Đi giữa đường hoa ngày xuân

 

Bất giác gặp ánh nhìn mai mốt

Của năm năm, mười năm bồng bột

 

Tay trong tay tung tăng du xuân khắp phố cạn ngày

Chằm chằm đóa hồng nhung đỏ thắm khát khao bờ môi mọng

Biết xuân đã về trong làn gió thoảng hương thơm.

 

Hơi hớm ngày đông trông mong xuân đến

 

Ai ôm nỗi hững hờ đông lạnh chờ xuân

Gió không luồn cỏ cây mà róc lòng tận dạ

 

Cánh chuồn kim nặng trịch ngày vội vã

Hây hẩy sống lưng nắng mấp ơ hờ

Con nước dại khờ chuồi cuối bãi chờ tiếng bìm bịp kêu.

Đêm giao thừa hòa trăm bậc khúc ca 

 

Đêm giao thừa cành lá non tơ sương đêm hòa mùa

Rộn ràng điệu nhạc du dương, chập chèng hoa tay múa hát

 

Vui khúc ca điệu lý mùa xuân bao la tình đời

Xuân mới kiêu sa ngọt thắm bờ môi mân mê đất trời

Ngạt ngào hương xuân thơm ngát tưởng thiên đường lạc bước.

 

Như hôm nay của mai sau, thất đời

 

Đôi tình nhân dìu nhau trên phố vắng căm căm

Trong áo ấm khăn choàng trao nụ hôn đằm thắm

 

Bên vệ đường dáng gầy guộc bước đi lẩm cẩm

Người đàn bà điên phong phanh manh áo sứt cúc

Nhặt đóa hồng vừa vứt vội sưởi ấm ký ức mùa đông.

 

Tươm đầu gối khom cong lưng

 

Gập ghềnh, gập ghềnh… trúc trắc trúc trắc…

Ghế lênh khênh lỏng khỏng dáng ai ngồi

 

Phủi bụi thời gian hay phủi ươn hèn

Thoa thuốc, tra mỡ bịt vết bóng loáng hay ung nhọt vỡ mủ

Vết sẹo nằm im nhai lại – da thịt la toáng sậm mùi.

 

NGUYỄN ĐINH VĂN HIẾU

 

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *