Thơ 1-2-3 Nguyễn Đinh Văn Hiếu: Để lại tuổi ô mai thẹn thùng bằng lăng tím

Mai mốt sân trường im ắng đến mồ côi// Để lại tuổi ô mai thẹn thùng bằng lăng tím/ Bên ghế đá ngập ngừng lọng cọng mắt dò tìm// Giận tiếng ve tháng năm lầm rầm xé lòng đau hai nửa/ Bàn tay chạm tình cờ giờ ngoại khóa bỏng rát hạt mưa/ Mùa hạ cuối học trò sân trường rưng rức nhói tim nhau.

Nhà thơ Nguyễn Đinh Văn Hiếu ở Trà Vinh

Thơ 1-2-3 mỗi bài thơ là chỉnh thể độc lập gồm 3 đoạn, 6 câu.

Đoạn 1 chỉ có 1 câu gồm tối đa 11 chữ hoặc ít hơn, đồng thời cũng là tên bài thơ, nhằm tránh trùng lắp tên những bài thơ đã xuất hiện.

Đoạn 2 có 2 câu, với mỗi câu tối đa 12 chữ hoặc ít hơn. Còn đoạn 3 có 3 câu, với mỗi câu tối đa 13 chữ hoặc ít hơn. Chữ càng tinh lọc càng đa nghĩa càng giá trị.

Đề tài Thơ 1-2-3 hoàn toàn tự do, nội dung chủ yếu đi từ ngoại cảnh dần vào chiều sâu nội tâm tác giả muốn biểu hiện.

Đặc biệt khuyến khích tính độc lập từng câu thơ trong mối tương quan toàn bài, đồng thời giữa câu 1 và câu 6 có tính hô ứng để nội dung bài thơ chặt chẽ, thống nhất trong một không gian thẩm mỹ riêng biệt.

Không khuyến khích biến thể các loại thơ truyền thống: lục bát, song thất lục bát, tứ tuyệt, ngũ ngôn, lục ngôn, thất ngôn… thành Thơ 1-2-3.

 

Tiếng ve sân trường đổi giọng mùa thi

 

Trong tán lá già nua hơn

Trên cành cây khẳng khiu hơn

 

Ve vẫn trỗi khúc lâm li mùa hạ

Ánh mắt học trò bịn rịn luyến lưu

Rộn rã sân trường náo nức những mùa thi…

 

Chỉ dùm tôi ngày tháng vô cùng

 

Giấu ngày vào đêm lặng im huyền hoặc

Giấu đêm vào ngày sạn chai nỗi niềm đắng ngọt

 

Hát ngựa ô nam tưởng nhầm ngựa ô bắc

Lục lạc lúc lắc tưởng bạc cắc rớt thềm nhà

Đời mốc meo bao lần lẩn thẩn trắng với đen.

Ta buộc tình ta bằng sợi chỉ

 

Ngày thơ bé nô đùa xóm dưới xóm trên

Thỏa thích vùi vào cơn mưa tầm tã tập tênh

 

Chẳng nháy mắt chau mày của ngày phổng phao trổ mã

Sự vô thủy vô chung buộc nhau từ muôn kiếp trước

Hay sợi chỉ hồng vô hình của bà nguyệt ông tơ.

 

Mai mốt sân trường im ắng đến mồ côi

 

Để lại tuổi ô mai thẹn thùng bằng lăng tím

Bên ghế đá ngập ngừng lọng cọng mắt dò tìm

 

Giận tiếng ve tháng năm lầm rầm xé lòng đau hai nửa

Bàn tay chạm tình cờ giờ ngoại khóa bỏng rát hạt mưa

Mùa hạ cuối học trò sân trường rưng rức nhói tim nhau.

 

Rồi có ngày còn nhận ra nhau

 

Phố thì cao mặt phố

Đường đông người nhí nhố chuyện nay mai

 

Trói nhau bằng ánh mắt, thắt nhau bằng nụ cười

Ánh mắt hình như quen, nụ cười lâu ngày thành xa lạ

Gượng gạo ánh mắt, nụ cười – mình chẳng nhận ra nhau.

 

NGUYỄN ĐINH VĂN HIẾU

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.