Thơ 1-2-3 Nguyễn Đinh Văn Hiếu: Dòng Cổ Chiên thao thiết câu hò

Của bến bờ thời gian nối bao dòng suy nghĩ/ Trên từng chuyến phà lại qua chẻ con nước làm xuôi// Sóng ngậm dòng nói thơ Vân Tiên vào lý con sáo Trà Vinh/ Cầu Cổ Chiên trong cổ tích hiện ra hình chiếc lược nhiệm màu / Câu hò chờ mong trỗi giai điệu âm ba dài theo con nước.

Nhà thơ Nguyễn Đinh Văn Hiếu ở Trà Vinh

Thơ 1-2-3 mỗi bài thơ là chỉnh thể độc lập gồm 3 đoạn, 6 câu.

Đoạn 1 chỉ có 1 câu gồm tối đa 11 chữ hoặc ít hơn, đồng thời cũng là tên bài thơ, nhằm tránh trùng lắp tên những bài thơ đã xuất hiện.

Đoạn 2 có 2 câu, với mỗi câu tối đa 12 chữ hoặc ít hơn. Còn đoạn 3 có 3 câu, với mỗi câu tối đa 13 chữ hoặc ít hơn. Chữ càng tinh lọc càng đa nghĩa càng giá trị.

Đề tài Thơ 1-2-3 hoàn toàn tự do, nội dung chủ yếu đi từ ngoại cảnh dần vào chiều sâu nội tâm tác giả muốn biểu hiện.

Đặc biệt khuyến khích tính độc lập từng câu thơ trong mối tương quan toàn bài, đồng thời giữa câu 1 và câu 6 có tính hô ứng để nội dung bài thơ chặt chẽ, thống nhất trong một không gian thẩm mỹ riêng biệt.

Không khuyến khích biến thể các loại thơ truyền thống: lục bát, song thất lục bát, tứ tuyệt, ngũ ngôn, lục ngôn, thất ngôn… thành Thơ 1-2-3.

 

Dòng Cổ Chiên thao thiết câu hò

 

Của bến bờ thời gian nối bao dòng suy nghĩ

Trên từng chuyến phà lại qua chẻ con nước làm xuôi

 

Sóng ngậm dòng nói thơ Vân Tiên vào lý con sáo Trà Vinh

Cầu Cổ Chiên trong cổ tích hiện ra hình chiếc lược nhiệm màu

Câu hò chờ mong trỗi giai điệu âm ba dài theo con nước.

 

Xuân còn đầy trên tóc em xanh

 

Mái tóc dãi dầu phơi thời gian rát bỏng

Bằng nắng bằng mưa bằng gió bằng sương khuya sớm

 

Cho xuân đi qua quên cả bao mùa

Hoa vẫn vàng, xanh, tím, đỏ nở bung hương sắc

Đong đầy nụ hôn tháng ngày trong từng chân tóc em xanh.

Tranh của họa sĩ Nguyễn Khôi

Xuân về hỏi xuân có mùa xuân

 

Mùa xuân hơn một lần khai gian

Nói xuân của mọi nhà, mọi người, xuân mang bình an

 

Đâu biết có những mái nhà xác xơ, xiêu vẹo

Không tết, không xuân, không bánh chưng, bánh tét

Tự cuộn mình mòn mắt lo bữa ngắm mùa trôi.

 

Ngã năm Tiểu Cần lạ lẫm bàn chân

 

Bờ hồ hàng dương đón bước chân anh ngày trở lại

Cây phủ bốn mặt hồ soi trời chiều xanh ngát

 

Thiên nga chở từng đôi hẹn hò ríu rít ngắm mây trôi

Quảng trường công viên hô hố tiếng nói cười, livestream

Không biết đang đứng ngã năm hay ngã sáu đất quê mình.

 

Đưa em về nhà cổ Đại An

 

Đường quá xa hàng tre rợp mát kéo cho gần

Anh biến nhà gỗ thành nhà cổ, vườn thường thành vườn kiểng

 

Bún nước lèo nêm thêm bò hóc đậm đà cho em thưởng thức

Gạch nung nhà cổ làm hồng hào má em duyên dáng

Giong giỏng giọng anh xuống hò đêm nhà cổ mần thinh.

 

Anh làm thơ có nên thơ

 

Em chê anh hay nói linh tinh

Thơ thẩn thẩn thơ ngày xửa xưa tim vàng lầu ngọc

 

Đếm con nước vơi đầy phù sa bồi lở

Trách con bướm vô tình đậu đọt mù u

Em theo chồng xứ lạ, biết bao chiều, ra ngõ, nói linh tinh.

 

NGUYỄN ĐINH VĂN HIẾU

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.