Thơ 1-2-3 Nguyễn Đinh Văn Hiếu: Ngọn roi đời rát điếng hơn cả roi ba

VHSG- Thơ không ở đâu xa mà ngay chính trong ngôi nhà mình, là tình cảm của ông bà cha mẹ, là những kỷ niệm đẹp nuôi dưỡng chúng ta nên người. Chẳng những văn bản hóa thành thơ mà Nguyễn Đinh Văn Hiếu còn cho thấy những góc nhìn tinh tế của một thi sĩ giàu lòng yêu thương và trắc ẩn, như với cây me trước nhà nơi ba má từng hẹn hò nhau hay những ngày tuổi thơ trốn học bắn bi: “Ba lo lắng, bỏ làm thuê đi kiếm từ đầu trên xóm dưới/ Roi đét vào mông con nước mắt lưng tròng/ Ngọn roi đời rát điếng hơn cả roi ba”…

Nhà thơ trẻ Nguyễn Đinh Văn Hiếu

Thơ 1-2-3 mỗi bài thơ là chỉnh thể độc lập gồm 3 đoạn, 6 câu.

Đoạn 1 chỉ có 1 câu gồm tối đa 11 chữ hoặc ít hơn, đồng thời cũng là tên bài thơ, nhằm tránh trùng lắp tên những bài thơ đã xuất hiện.

Đoạn 2 có 2 câu, với mỗi câu tối đa 12 chữ hoặc ít hơn. Còn đoạn 3 có 3 câu, với mỗi câu tối đa 13 chữ hoặc ít hơn. Chữ càng tinh lọc càng đa nghĩa càng giá trị.

Đề tài Thơ 1-2-3 hoàn toàn tự do, nội dung chủ yếu đi từ ngoại cảnh dần vào chiều sâu nội tâm tác giả muốn biểu hiện.

Đặc biệt khuyến khích tính độc lập từng câu thơ trong mối tương quan toàn bài, đồng thời giữa câu 1 và câu 6 có tính hô ứng để nội dung bài thơ chặt chẽ, thống nhất trong một không gian thẩm mỹ riêng biệt.

Hàng tháng, Ban biên tập VHSG sẽ chọn những Chùm thơ 1-2-3 hay để trao Tặng thưởng, ưu tiên khuyến khích những tác giả có nhiều chùm thơ được chọn đăng. Giá trị tặng thưởng gồm tiền mặt và quà lưu niệm.

Chúng tôi chân thành cảm ơn sự tham gia hưởng ứng nhiệt tình của bạn thơ, bạn đọc và các đơn vị tài trợ: Báo Đất Việt, Tạp chí Môi Trường & Đô Thị Việt Nam, Công ty TNHH Sản xuất – Thương mại – Dịch vụ Thiên Bút, Công ty TNHH MTV TMDV Diệp Bảo An, Công ty TNHH TOVI, Công ty TNHH Pilot Design Bags, Công ty TNHH May mặc Lâm Mơ, Cơ sở May mặc Tôn Thẩm.

 

Ngày tuổi nhỏ, ông thường dẫn con đi từ sớm

 

Đút từng muỗng cơm thịt sườn xé nhỏ chan nước tương

Ngậm viên nước đá tắm vị cà phê đăng đắng

 

Ngồi nghe ông nói chuyện cùng bạn bè đông tây kim cổ

Âm ấm giọng say sưa lời thấm đẫm không gian quê

Rồi một ngày hình bóng ông mãi đẩu đâu mây trời thăm thẳm.

 

Bà không đánh mà con đau nhoi nhói

 

Những lúc giành giật đồ chơi em

Bốc vội miếng bánh em cầm trên tay vì đói

 

Bà biểu nằm cúi giữ thăng bằng cây roi trên đít

Con thút thít trườn dài úp mặt chờ roi

Giây phút lặng chờ con đâu biết bà đau!


Cây me keo trước nhà đà trổ bông ra trái

 

Má nói me keo có gai coi chừng chảy máu

Trái chín nhân nhẫn hay làm mắc nghẹn

 

Đọt non ăn kèm muối hột dùng trị tiêu chảy, ho hen

Mấy lần tính đốn, má đều ngăn chăng chắc

Bà tằng hắng – sau này – “chỗ ba má bây hẹn hò nhau”.

 

Rau diếp cá sau nhà cũng nhớ cũng thương

 

Ngày ba đi lâu lên thành trị bệnh

Má xăm sấp mặt mày bán đồ đạc theo nuôi.

 

Bà bán tréo quẩy bánh bò lo nheo nhóc bốn miệng ăn

Sau giờ bán, bà cháu đùm nhau tìm ao đìa kéo lưới

Những bữa ăn đong kho quẹt nước mưa đầm ấm tình bà cháu.

 

Tuổi nhỏ dại khờ, con chỉ biết mê chơi

 

Thường trốn học đi bắn bi cùng chúng bạn

Tụm bảy tụm năm chơi trò năm mười, đánh trận

 

Ba lo lắng, bỏ làm thuê đi kiếm từ đầu trên xóm dưới

Roi đét vào mông con nước mắt lưng tròng

Ngọn roi đời rát điếng hơn cả roi ba.

 

NGUYỄN ĐINH VĂN HIẾU (TRÀ VINH)

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *