Thơ 1-2-3 Nguyễn Đức Bá: Giọt nước mắt rơi hóa trăm nghìn con sóng

Kiếm rạch trời xanh chặt đứt mặt trời// Biên ải vọng lời Nguyễn Phi Khanh chiều đông gió lạnh/ Giọt nước mắt rơi hóa trăm nghìn con sóng// Thủy triều dâng cuồn cuộn nước sông Hồng dậy sóng/ Ngọn núi biên cương nung căm hờn Chí linh mười năm lửa cháy/ Bút gươm Nguyễn Trãi. Đại Cáo Bình Ngô sáng ngời trang lịch sử

Nhà thơ Nguyễn Đức Bá ở Quảng Nam

Thơ 1-2-3 mỗi bài thơ là chỉnh thể độc lập gồm 3 đoạn, 6 câu.

Đoạn 1 chỉ có 1 câu gồm tối đa 11 chữ hoặc ít hơn, đồng thời cũng là tên bài thơ, nhằm tránh trùng lắp tên những bài thơ đã xuất hiện.

Đoạn 2 có 2 câu, với mỗi câu tối đa 12 chữ hoặc ít hơn. Còn đoạn 3 có 3 câu, với mỗi câu tối đa 13 chữ hoặc ít hơn. Chữ càng tinh lọc càng đa nghĩa càng giá trị.

Đề tài Thơ 1-2-3 hoàn toàn tự do, nội dung chủ yếu đi từ ngoại cảnh dần vào chiều sâu nội tâm tác giả muốn biểu hiện.

Đặc biệt khuyến khích tính độc lập từng câu thơ trong mối tương quan toàn bài, đồng thời giữa câu 1 và câu 6 có tính hô ứng để nội dung bài thơ chặt chẽ, thống nhất trong một không gian thẩm mỹ riêng biệt.

Không khuyến khích biến thể các loại thơ truyền thống: lục bát, song thất lục bát, tứ tuyệt, ngũ ngôn, lục ngôn, thất ngôn… thành Thơ 1-2-3.

 

Kiếm rạch trời xanh chặt đứt mặt trời

 

Biên ải vọng lời Nguyễn Phi Khanh chiều đông gió lạnh

Giọt nước mắt rơi hóa trăm nghìn con sóng

 

Thủy triều dâng cuồn cuộn nước sông Hồng dậy sóng

Ngọn núi biên cương nung căm hờn Chí linh mười năm lửa cháy

Bút gươm Nguyễn Trãi. Đại Cáo Bình Ngô sáng ngời trang lịch sử

 

 Thu vàng rơi lá về với đất

 

Mây rồi đi

Mưa rơi trên vùng nhớ

 

Trăm năm cỏ rối. Vô thường

Những dòng sông trôi về biển lớn

Vàng lá cho cây đời nhịp sống hồi sinh

Những ngọn gió trôi qua miền sóng vỗ

 

Mây cuối chiều trôi về phía xa xăm

Đại ngàn mênh mang nỗi nhớ

 

Con suối ôm triền cỏ dại lạc loài dấu chân hoang

Trăng vỡ trên sóng nước thu vàng đêm rụng xuống

Ký ức xưa còn đọng lại trong hồn

 

Biển ngàn năm vẫn mặn sóng vỗ bờ

 

Trăng ru trên miền đêm trùng khơi xa thẳm

Em gọi mùa về

 

Nhịp lòng rung chìm sâu cõi mộng

Những mật ngữ rơi xuống dòng lạnh buốt

Đêm hoang bờ cát lặng thầm

 

Đêm không ngủ miềnTrung đôi mắt thấp thõm đợi chờ

 

Gió rít từng cơn. Trái tim phập phồng lo sợ

Đêm hoang. Cuồng phong gào thét

 

Mắt mẹ hốc sâu giông bão xoáy bên trời

Bão trong lòng mẹ từng cơn run giật

Giông tố đi qua khoảng trời đầy vết sẹo đau thương.

 

NGUYỄN ĐỨC BÁ

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *