Thơ 1-2-3 Nguyễn Đức Bá: Về đâu? Nước mắt ngập dòng sông lũ ai oán bên trời

Lật nghiêng đêm bão lũ vách đá quỵ té bao người// Căn nhà sống gởi chân núi hõm sâu/ Lưỡi cưa tàn độc núi đồi hoang tàn đổ nát// Đất chạy. Núi chạy. Người chạy. Đêm thác lũ kinh hoàng/ Lấp vùi. Tiếng gọi thần chết/ Về đâu? Nước mắt ngập dòng sông lũ ai oán bên trời.

Nhà thơ Nguyễn Đức Bá

Thơ 1-2-3 mỗi bài thơ là chỉnh thể độc lập gồm 3 đoạn, 6 câu.

Đoạn 1 chỉ có 1 câu gồm tối đa 11 chữ hoặc ít hơn, đồng thời cũng là tên bài thơ, nhằm tránh trùng lắp tên những bài thơ đã xuất hiện.

Đoạn 2 có 2 câu, với mỗi câu tối đa 12 chữ hoặc ít hơn. Còn đoạn 3 có 3 câu, với mỗi câu tối đa 13 chữ hoặc ít hơn. Chữ càng tinh lọc càng đa nghĩa càng giá trị.

Đề tài Thơ 1-2-3 hoàn toàn tự do, nội dung chủ yếu đi từ ngoại cảnh dần vào chiều sâu nội tâm tác giả muốn biểu hiện.

Đặc biệt khuyến khích tính độc lập từng câu thơ trong mối tương quan toàn bài, đồng thời giữa câu 1 và câu 6 có tính hô ứng để nội dung bài thơ chặt chẽ, thống nhất trong một không gian thẩm mỹ riêng biệt.

Không khuyến khích biến thể các loại thơ truyền thống: lục bát, song thất lục bát, tứ tuyệt, ngũ ngôn, lục ngôn, thất ngôn… thành Thơ 1-2-3.

 

Đêm bơ vơ. Năm người thân về miền đất lạnh

 

Ngọn gió cuốn đi. Giấc mơ đời gục chết

Những hũ tàn tro cô quạnh góc nhà

 

Nén hương bật khóc đêm giông bão

Quặn thắt lòng mắt lệ rưng rưng

Côi cút bên đời. Mảnh khăn tang đẫm nhòa giọt sầu rụng vỡ.

 

Lật nghiêng đêm bão lũ vách đá quỵ té bao người

 

Căn nhà sống gởi chân núi hõm sâu

Lưỡi cưa tàn độc núi đồi hoang tàn đổ nát

 

Đất chạy. Núi chạy. Người chạy. Đêm thác lũ kinh hoàng

Lấp vùi. Tiếng gọi thần chết

Về đâu? Nước mắt ngập dòng sông lũ ai oán bên trời.

 

Vết thời gian đẫm gót mòn tóc mẹ trắng màu mây

 

Gánh sương gánh cả nắng mưa

Gánh hoàng hôn đổ liêu xiêu gió lùa

 

Gánh đồng mặn. Gánh đồng chua

Bàn tay gầy guộc đi qua bốn mùa

Gánh đêm bão gió. Nước nguồn biển khơi.

 

Tâm trong sáng yêu thương không đố kỵ đời an vui

 

Như đóa sen vươn lên từ bùn đất

Như đóa xương rồng rực sáng giữa bão cát sa mạc

 

Tâm thiện bao dung

Ngời ánh sáng

Đời yên bình hạnh phúc đóa hồng tươi.

Tranh của họa sĩ Nguyễn Khôi

Ải Chi Lăng vách đá ngàn năm hào khí Đông A

 

Dòng sông ngọn núi in dấu chân những đoàn quân áo vải

Sừng sững đất trời gió ngàn vẫy gọi

 

Bức tranh sơn thủy. Nghe rìu đá, mảnh gốm thời tiền sử

Dòng sông Thương trữ tình bên suối Đào Hoa

Chiến công lẫy lừng ngàn năm hội tụ dãy núi uy nghi.

 

Những bài toán đi qua miền thầm lặng

 

Nghe tiếng trống, trường xưa trò cũ, chảy trong miền ký ức

Những đồ thị chỉ còn vẽ giấc mơ xa

 

Sân trường lớp học nhòa trong mùa thu vàng lá đổ

Cánh bàng rơi trên chiếc kính viễn thị đổi màu

Sờ lên đầu bạc trắng thời gian.

 

Đồi hoang tháp hoang lòng ta hoang tàn cổ tháp

 

Đêm trăng rơi chạm giọt sương mềm

Viên gạch vỡ trên dòng sông tàn lụi

 

Cung điện vàng son lửa cháy trong giấc mơ xưa

Tiếng kêu nghìn trùng ai oán. Rụng vỡ cung sầu

Ngựa hí. Gươm khua. Đêm bên trời vọng lại khúc bi ai

 

Nửa tin nửa ngờ, niềm tin đã mất

 

Hai chữ” từ thiện “bật gốc rễ gió đời

Đọc tên. Nhìn mặt. Sao đoán được trái tim thiện ác

 

Gởi niềm tin vào đâu khi vàng, thau lẫn lộn

Ký tự “sao kê” gây tố lốc

Đứng trước hai từ ” thiện nguyện”: lòng tin đau thắt ruột!

 

Chim sâu mồ côi mẹ, mây trắng về đâu

 

Đại dịch về nước mắt con rơi

Đêm mơ bóng hình của mẹ

 

Ôm hũ tro tàn lạnh giá của mẹ đêm trăng mờ chết thảm

Nước mắt con nhỏ giọt phận người

Bơ vơ ngọn gió mồ côi rụng vỡ

 

Quặn thắt dòng sông Hậu chờ con nước nổi

 

Tháng bảy mùa về con cá con tôm nhảy nhót

Tiếng nói tiếng cười đọng mảnh lưới nặng đầy ghe

 

Mùa này mắt chờ mắt ngóng

Hũ gạo ngồi nhìn tấm lưới treo hiên

Sông thức lõm sâu mắt cha. Bầy con ngơ ngác đôi chân trần .

 

Trần gian một kiếp bi ai

 

Con tâm thần nuôi cha già khốn khó

Ngược xuôi đêm ngày nắng mưa bão gió

 

Nắm xôi lát thịt của bố thí đem về

Thần chết gọi con. Cha gục đầu chết lịm.

Đá rơi lệ . Mặt trời chợt tắt. Vô thường một kiếp xót xa .

 

Những mảng tối cuộc đời không lối thoát

 

Người mẹ tai biến. Người anh tâm thần. Cha về cõi xa

Đứa cháu mồ côi, đôi mắt nhìn trong bóng tối

 

Căn nhà rách nát làm bạn với nắng mưa trăng sao bốn mùa

Mơ lát thịt như trong miền cổ tích

Một mình em chèo chống bão giông. Đêm vụn vỡ nước mắt rơi.

 

NGUYỄN ĐỨC BÁ (QUẢNG NAM)

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *