Thơ 1-2-3 Nguyễn Đức Bá: Vớt nỗi buồn giăng dây gói vào khẩu trang

Câu thơ bị sốt// Oằn mình bên vỉa hè/ Vớt nỗi buồn giăng dây gói vào khẩu trang// Tiếng thở dài người lượm ve chai lịm chết/ Đường phố đớn đau nhức nhối/ Câu thơ nhỏ từng giọt đắng trên thân phận trôi dạt cuộc người.

Nhà thơ Nguyễn Đức Bá

Thơ 1-2-3 mỗi bài thơ là chỉnh thể độc lập gồm 3 đoạn, 6 câu.

Đoạn 1 chỉ có 1 câu gồm tối đa 11 chữ hoặc ít hơn, đồng thời cũng là tên bài thơ, nhằm tránh trùng lắp tên những bài thơ đã xuất hiện.

Đoạn 2 có 2 câu, với mỗi câu tối đa 12 chữ hoặc ít hơn. Còn đoạn 3 có 3 câu, với mỗi câu tối đa 13 chữ hoặc ít hơn. Chữ càng tinh lọc càng đa nghĩa càng giá trị.

Đề tài Thơ 1-2-3 hoàn toàn tự do, nội dung chủ yếu đi từ ngoại cảnh dần vào chiều sâu nội tâm tác giả muốn biểu hiện.

Đặc biệt khuyến khích tính độc lập từng câu thơ trong mối tương quan toàn bài, đồng thời giữa câu 1 và câu 6 có tính hô ứng để nội dung bài thơ chặt chẽ, thống nhất trong một không gian thẩm mỹ riêng biệt.

 

Gánh hàng rong của mẹ nhỏ lệ mùa giãn cách

 

Một người chồng bại liệt

Hai đứa con nhỏ cầm bàn tay cha xanh xao vàng úa

 

Chén cơm lót dạ cả nhà từ gánh hàng rong

Con phố nằm bất động

Giọt nước mắt rơi trên đôi gánh… rơi rơi…

 

Trái tim người bán vé số quặn đau

 

Phố im lìm. Phố bệnh

Người lặng thinh. Biết nói cùng ai

 

Oằn mình trong bão dịch xót xa

Mắt ngấn lệ bên trời giông bão. Bàn tay co rúm thở dài

Nén nỗi đau chờ ngày mai trời sáng.

 

Những chiếc lá vàng rụng trên yên ghế xích lô

 

Đường phố hoang lạnh nằm ngủ trong cơn sốt

Đau buốt ruột gan. Ngày ấy đâu rồi?

 

Dây giăng vỉa hè, giăng kín cả hồn ai!

Tiếng thở dài bánh xe cứa rách gói mì nắng đổ bên trời

Câu thơ ứa lệ rơi xuống những phận đời đêm giông xa xót.

Tranh của họa sĩ Lê Sa Long

Mỗi ngày nghe tin Sài Gòn ốm nặng

 

Đau lòng khi đường phố lặng yên

Từ hàng chục đến hàng ngàn ca dương tính

 

Những nụ chợt tắt giữa đêm hoang

Có những tia sáng rực cháy

Không thể ngã gục lúc này

 

Những ký tự vỡ mật thời 4.0

 

Những khuôn mặt lo âu. Nụ cười chợt tắt

Chúng nhảy múa. Vô hình. Tấn công

 

Khủng bố là món ăn quen thuộc của Covy

Khẩu trang, giãn cách, nước rửa tay là vũ khí tự vệ

Những ký tự F0, F1. Kẻ thù của mọi người.

 

Câu thơ bị sốt

 

Oằn mình bên vỉa hè

Vớt nỗi buồn giăng dây gói vào khẩu trang

 

Tiếng thở dài người lượm ve chai lịm chết

Đường phố đớn đau nhức nhối

Câu thơ nhỏ từng giọt đắng trên thân phận trôi dạt cuộc người.

 

Những ký hiệu toán làm thế giới đảo chao

 

Ký tự có ở Hy Lạp từ năm 800 trước Công nguyên

Đại dịch Covid biến thể từ Delta sang Kappa

 

Nỗi kinh hoàng. Gieo tàn độc cướp bao sinh mạng con người

Tội ác chất chồng

Toán học đem tri thức. Đại dịch đem khổ đau. Thế giới ngày mai về đâu?

 

NGUYỄN ĐỨC BÁ (QUẢNG NAM)

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *