Thơ 1-2-3 Nguyễn Siêu Việt: Vì ngượng hay vì sợ tôi chạy trốn chị?

Năm ấy còn một chân, tôi bước ra khỏi cuộc chiến// Hà Nội ngột ngạt mũ cối thương binh và tem phiếu/ Quán phở nhạc Trịnh phát oang oang// Tôi xuống ga Hàng Cỏ, ba lô địu thêm con búp bê/ Tức thì người đàn bà điên lẽo đẽo theo “nhận chồng con”/ Vì ngượng hay vì sợ tôi chạy trốn chị?

Nhà thơ Nguyễn Siêu Việt

Thơ 1-2-3 mỗi bài thơ là chỉnh thể độc lập gồm 3 đoạn, 6 câu.

Đoạn 1 chỉ có 1 câu gồm tối đa 11 chữ hoặc ít hơn, đồng thời cũng là tên bài thơ, nhằm tránh trùng lắp tên những bài thơ đã xuất hiện.

Đoạn 2 có 2 câu, với mỗi câu tối đa 12 chữ hoặc ít hơn. Còn đoạn 3 có 3 câu, với mỗi câu tối đa 13 chữ hoặc ít hơn. Chữ càng tinh lọc càng đa nghĩa càng giá trị.

Đề tài Thơ 1-2-3 hoàn toàn tự do, nội dung chủ yếu đi từ ngoại cảnh dần vào chiều sâu nội tâm tác giả muốn biểu hiện.

Đặc biệt khuyến khích tính độc lập từng câu thơ trong mối tương quan toàn bài, đồng thời giữa câu 1 và câu 6 có tính hô ứng để nội dung bài thơ chặt chẽ, thống nhất trong một không gian thẩm mỹ riêng biệt.

Không khuyến khích biến thể các loại thơ truyền thống: lục bát, song thất lục bát, tứ tuyệt, ngũ ngôn, lục ngôn, thất ngôn… thành Thơ 1-2-3.

 

Năm ấy còn một chân, tôi bước ra khỏi cuộc chiến

 

Hà Nội ngột ngạt mũ cối thương binh và tem phiếu

Quán phở nhạc Trịnh phát oang oang

 

Tôi xuống ga Hàng Cỏ, ba lô địu thêm con búp bê

Tức thì người đàn bà điên lẽo đẽo theo “nhận chồng con”

Vì ngượng hay vì sợ tôi chạy trốn chị?

 

Hôm qua anh vai giám khảo chấm hoa hậu

 

Thả sức ngắm “chân dài” với hoa bướm

Xập xoè váy thổ cẩm em

 

Hôm nay anh qua nhà, chủ đi vắng

Đứng nhìn cái váy cánh bướm đậu dây phơi

Con chó sủa như bắt quả tang tên ăn trộm

Tranh của họa sĩ Lê Trần Thanh Thủy

Sao có Cát Bà, lại không “Cát Ông”?

 

Để cát chỉ là đồng hồ cát

Trước vạn thủy thiên sơn

 

Cát thủy tinh

Biển lung linh

Khi ta có nhau, mình soi vào mình. Sóng mắt…

 

Không phải vì trái bưởi chí đám, tôi qua đoan hùng

 

Nhừng chiều ba mươi Tết ấy mưa rét là có thật

Trái bưởi từ tay cô hàng đưa, trơn tuột dốc

 

Khách chỉ còn kịp ném trả mấy đồng bạc

Nhìn trái bưởi trôi dòng sông Lô

Ồ không, trái bưởi em tôi mua sẽ chuộc ở hạ du!

 

Ấy là câu thơ Hoàng Trung Thông

 

“Bàn tay ta làm nên tất cả

Có sức người sỏi đá cũng thành cơm”

 

Nhưng khi sỏi đá vào hợp tác xã

(Hãy để người nông dân suy nghĩ trên luống cày của mình)

Sao nó chẳng thành nắm xôi thằng Bờm?

 

NGUYỄN SIÊU VIỆT (HẢI DƯƠNG)

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.