Thơ 1-2-3 Nguyễn Thị Việt Nga: Đừng nhìn xuống đám cỏ dại lê la mặt đất cả đời

VHSG- “Con hãy cứ đơn độc trong kiêu hãnh/ Như một ngọn cây luôn vươn khát bầu trời/ Đừng nhìn xuống đám cỏ dại lê la mặt đất cả đời”. Người mẹ trong thơ Nguyễn Thị Việt Nga tỏ rõ bản lĩnh khi hướng con trai ý thức sống tự lập và biết khao khát vươn lên, nhưng rồi lại dịu dàng, chênh chao, trắc ẩn khi trở về với nỗi niềm “hoa dại” lòng mình: “Hoa cứ nở một mình triền đê vắng/ Cứ thơm hương và rực rỡ chỉ cho mình/ Như anh lặng lẽ yêu em dù biết chẳng được đáp đền”…

Nhà thơ Nguyễn Thị Việt Nga

Thơ 1-2-3 mỗi bài thơ là chỉnh thể độc lập gồm 3 đoạn, 6 câu.

Đoạn 1 chỉ có 1 câu gồm tối đa 11 chữ hoặc ít hơn, đồng thời cũng là tên bài thơ, nhằm tránh trùng lắp tên những bài thơ đã xuất hiện.

Đoạn 2 có 2 câu, với mỗi câu tối đa 12 chữ hoặc ít hơn. Còn đoạn 3 có 3 câu, với mỗi câu tối đa 13 chữ hoặc ít hơn. Chữ càng tinh lọc càng đa nghĩa càng giá trị.

Đề tài Thơ 1-2-3 hoàn toàn tự do, nội dung chủ yếu đi từ ngoại cảnh dần vào chiều sâu nội tâm tác giả muốn biểu hiện.

Đặc biệt khuyến khích tính độc lập từng câu thơ trong mối tương quan toàn bài, đồng thời giữa câu 1 và câu 6 có tính hô ứng để nội dung bài thơ chặt chẽ, thống nhất trong một không gian thẩm mỹ riêng biệt.

Chúng tôi chân thành cảm ơn sự tham gia hưởng ứng nhiệt tình của bạn thơ, bạn đọc và các đơn vị tài trợ: Báo Đất Việt, Tạp chí Môi Trường & Đô Thị Việt Nam, Công ty TNHH Sản xuất – Thương mại – Dịch vụ Thiên Bút, Công ty TNHH MTV TMDV Diệp Bảo An, Công ty TNHH TOVI, Công ty TNHH Pilot Design Bags, Công ty TNHH May mặc Lâm Mơ, Cơ sở May mặc Tôn Thẩm.

 

 Con trai ơi, đừng sợ!

 

Khi mẹ dạy con sống trung thực

Mà lắm lúc trung thực bị dập vùi, xa lánh

 

Con hãy cứ đơn độc trong kiêu hãnh

Như một ngọn cây luôn vươn khát bầu trời

Đừng nhìn xuống đám cỏ dại lê la mặt đất cả đời

 

Nắng bên sông đẹp thế

 

Có người bên này mỏi mắt ngóng sang

Nắng bên sông như được dệt bằng vàng

 

Bên kia sông cũng có người mỏi mắt ngóng bên này

Cũng ao ước một lần được sang sông nhặt nắng

Những sợi nắng thần tiên như được dệt bằng vàng

Hoa dại nở một mình triền đê vắng

 

Không bướm ong cũng chẳng ánh mắt nào chiêm ngưỡng

Hoa cứ nở hồn nhiên và hào phóng

 

Hoa cứ nở một mình triền đê vắng

Cứ thơm hương và rực rỡ chỉ cho mình

Như anh lặng lẽ yêu em dù biết chẳng được đáp đền

 

Xin lỗi em trái tim bé bỏng

 

Bởi chỉ sống thôi đã quá khó khăn rồi

Ta lại cộng cho em thêm biết bao gánh nặng

 

Ta cứ yêu, nhớ thương và hy vọng

Dẫu khổ đau, thất vọng dập vùi em

Em lẳng lặng chữa lành để ta lại hoàn nguyên dại dột

 

Em vẫn đến chợ Khau Vai trong váy mới

 

Mỏi mắt chờ vó ngựa tung bụi cuối đường xa

Mặt trời héo trên nương rồi mà người chẳng thấy

 

Mỗi năm một lần khăn váy mới

Đá khấp khểnh đường mòn núi cao gùi lời yêu xuống chợ

Chợ tàn rồi chỉ còn em với đá vẫn đợi thôi

 

NGUYỄN THỊ VIỆT NGA (HẢI DƯƠNG)

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *