Thơ 1-2-3 Nguyễn Tiến Nên: Câu thơ chộp được trả tôi về với chính mình

Giữa dâu bể cuộc người lang thang vô định// Câu thơ chộp được trả tôi về với chính mình/ Cũng từ ấy con thuyền tôi thấy bến// Mặc những cú boxing khủng khiếp/ Và lớn lao như những gì chưa biết/ Đang cứu rỗi một linh hồn cô độc khổ đau tôi. 

Nhà thơ Nguyễn Tiến Nên

 

Thơ 1-2-3 mỗi bài thơ là chỉnh thể độc lập gồm 3 đoạn, 6 câu.

Đoạn 1 chỉ có 1 câu gồm tối đa 11 chữ, đồng thời cũng là tên bài thơ, nhằm tránh trùng lắp tên những bài thơ đã xuất hiện.

Đoạn 2 có 2 câu, với mỗi câu tối đa 12 chữ. Còn đoạn 3 có 3 câu, với mỗi câu tối đa 13 chữ.

Chữ càng tinh lọc càng đa nghĩa càng giá trị.

Đề tài Thơ 1-2-3 hoàn toàn tự do, nội dung chủ yếu đi từ ngoại cảnh dần vào chiều sâu nội tâm tác giả muốn biểu hiện.

Đặc biệt khuyến khích tính độc lập từng câu thơ trong mối tương quan toàn bài, đồng thời giữa câu 1 và câu 6 có tính hô ứng để nội dung bài thơ chặt chẽ, thống nhất trong một không gian thẩm mỹ riêng biệt.

Không khuyến khích biến thể các loại thơ truyền thống: lục bát, song thất lục bát, tứ tuyệt, ngũ ngôn, lục ngôn, thất ngôn… thành Thơ 1-2-3.

 

Chúng mình đã chia tay năm mươi mùa lửa phượng

Xao xuyến bản phối âm da diết gọi tình
Tóc em lượn sóng gầu mỹ phẩm của loài ve

No nê cuộc giao hoan dẫu biết nhận chuỗi ngày li biệt
Thương đàn ấu trùng mồ côi tìm nơi ký thác
Lặng im này nuôi rộn rã mùa sau.

 

Bâng khuâng Đại Lãnh

Điểm cực đông đất nước
Nơi tia nắng đầu tiên rọi tới mỗi ngày

Nơi để lại trong tôi bao hoài niệm
Biển vẫn xanh tựa ngày nào tôi đến
Con sóng vẫn cồn cào âm thanh xa xưa.

Tranh của họa sĩ Trần Thắng

Tôi bước giữa cánh đồng bời bời cảm xúc

Cây thông móm mém nghe nhựa chuyển căng mình
Những chồi măng ước biến thành Phù Đổng

Bảy mươi năm nhoài qua rẫy cam vàng rừng mơ trắng
Cơn mưa ban mai cho lòng người “trải gấm”
Không tìm được tuổi mình. Làn khói lặng lẽ xanh!

 

Suốt hành trình tôi ấp ủ một địa danh

Chốn tiền nhân từng khai sơn phá thạch
Đến nơi đây mới biết Đồng Nai giàu mọi thứ

Mạch thớ nào cũng hiển lộ những vân tay
Chỉ một phút bàng quan sẽ không có gì đáng nói
Dưới lòng đất Nhơn Trạch tôi nghe hương bò sữa thì thào.

 

Giữa dâu bể cuộc người lang thang vô định

Câu thơ chộp được trả tôi về với chính mình
Cũng từ ấy con thuyền tôi thấy bến

Mặc những cú boxing khủng khiếp
Và lớn lao như những gì chưa biết
Đang cứu rỗi một linh hồn cô độc khổ đau tôi.

 

NGUYỄN TIẾN NÊN (QUẢNG BÌNH)

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *