Thơ 1-2-3 Nguyễn Trọng Lĩnh: Thuyền trăng chở nắng kịp ngày

Trăng âm thầm đi tìm nắng trong mây/ con mắt sáng soi quên mình thao thức// Mở ra những cánh cửa nhiệm mầu/ trải thảm phục sinh ru đời gió lo âu/ cập bến yên bình lung linh ngày nắng trẻ

Nhà thơ trẻ Nguyễn Trọng Lĩnh

Thơ 1-2-3 mỗi bài thơ là chỉnh thể độc lập gồm 3 đoạn, 6 câu.

Đoạn 1 chỉ có 1 câu gồm tối đa 11 chữ hoặc ít hơn, đồng thời cũng là tên bài thơ, nhằm tránh trùng lắp tên những bài thơ đã xuất hiện.

Đoạn 2 có 2 câu, với mỗi câu tối đa 12 chữ hoặc ít hơn. Còn đoạn 3 có 3 câu, với mỗi câu tối đa 13 chữ hoặc ít hơn. Chữ càng tinh lọc càng đa nghĩa càng giá trị.

Đề tài Thơ 1-2-3 hoàn toàn tự do, nội dung chủ yếu đi từ ngoại cảnh dần vào chiều sâu nội tâm tác giả muốn biểu hiện.

Đặc biệt khuyến khích tính độc lập từng câu thơ trong mối tương quan toàn bài, đồng thời giữa câu 1 và câu 6 có tính hô ứng để nội dung bài thơ chặt chẽ, thống nhất trong một không gian thẩm mỹ riêng biệt.

Không khuyến khích biến thể các loại thơ truyền thống: lục bát, song thất lục bát, tứ tuyệt, ngũ ngôn, lục ngôn, thất ngôn… thành Thơ 1-2-3.

 

Nắng ban mai trải đủ đầy hương tết

 

Muôn hoa nở nụ cười áo mới

lộc biếc trổ ngày xanh

 

Phố chợ nhuộm vui, hàng hóa chuyện trò mua sắm

lòng đất xuyến xao nằm nghe thì thào lá dong xanh gói bánh

câu đối mặt trời xuân chín đỏ tinh tươm

 

Cánh én tung trời bay trên mùa đại dịch

 

Lũ Covid hung hăng như ăn sống đất trời

từng phút từng giây loài người í ơi khốn khổ

 

Mùa đau chưa qua nhưng vườn đời muôn hoa rộ nở

thắp sáng tình yêu che chữa vết thương

dải đất chữ S dương nỏ thần giết “giặc” đón mùa xuân

 

Xuân có nghe những nỗi đời cơ cực

 

Chạy đôn đáo lo từng miếng ăn giữa cơn đại dịch

thiếu trước hụt sau lều xuân úa sắc màu

 

Đêm giao thừa còn đắn đo đếm nhặt cọng rau

tiếng pháo hoa chỉ là màu xa xỉ

dịch hút máu nguồn xuân, trơ trọi tiếng tim đau

Mẹ ơi

 

Mẹ ơi con muốn về nhà

thắp nhang con lạy ông bà tổ tiên

 

Đường xa, sóng dịch triền miên

đêm nằm nghe đất trở thiêng trong lòng

nắng xuân mắc hạn đêm đông…

 

Và con sóng tình yêu

 

Nỗi nhớ ai trồng vun đầy sông nước

sắc sóng lao xao gọt giũa buồng tim

 

Những giai điệu thân quen. Những cánh đồng mới lạ

nghe đâu đây tiếng đất trời giao bôi vút lên từ cỏ lá

cuốn chặt tơ vương quyến luyến phía đôi bờ

 

Thuyền trăng chở nắng kịp ngày

 

Trăng âm thầm đi tìm nắng trong mây

con mắt sáng soi quên mình thao thức

 

Mở ra những cánh cửa nhiệm mầu

trải thảm phục sinh ru đời gió lo âu

cập bến yên bình lung linh ngày nắng trẻ

 

Muốn gửi cho em…!

 

Một câu thơ vụng về chưa ngay hàng thẳng lối

đêm trinh nguyên, mối tình đầu thuở nao còn nóng hổi

 

Trăng nước trời xứ Huế sáng tình em

nguồn máu Bắc cuộn nhớ trái tim Nam

muốn gửi cho em thẳm sâu lời biển tình mà anh chưa nói…!

 

Tan vào hư vô

 

Lắng nghe những tiếng cười

trong mùa trẩy hội thuở người xa xưa

 

Dáng rồng bay,

dáng tiên sa

như là hồn vóc mẹ cha nước mình…!

 

NGUYỄN TRỌNG LĨNH (NGHỆ AN)

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.