Thơ 1-2-3 Nguyễn Tường Thư: Dối lừa trái tim sẽ khuyết tật tâm hồn

VHSG- “Ta mải miết đi giữa trần gian dài rộng/ Được mất, đúng sai, đời dạy dại khôn/ Dối lừa trái tim sẽ khuyết tật tâm hồn”. Nghiệm sinh triết lý thế thái nhân tình đã khó, biến thành tiếng nói tâm hồn mình càng khó hơn, Nguyễn Tường Thư đã làm được điều ấy bằng sự chân thành của “Người đàn bà đã cũ chợt vỡ bài học thương mình” và tự tin hướng về phía trước: “Ranh giới đúng sai như trở bàn tay/ Sự đổi thay không ai lường trước được/ Hãy học cách thích nghi như con sông chuyển mình ra biển lớn”…

Nhà thơ trẻ Nguyễn Tường Thư

Thơ 1-2-3 mỗi bài thơ là chỉnh thể độc lập gồm 3 đoạn, 6 câu.

Đoạn 1 chỉ có 1 câu gồm tối đa 11 chữ hoặc ít hơn, đồng thời cũng là tên bài thơ, nhằm tránh trùng lắp tên những bài thơ đã xuất hiện.

Đoạn 2 có 2 câu, với mỗi câu tối đa 12 chữ hoặc ít hơn. Còn đoạn 3 có 3 câu, với mỗi câu tối đa 13 chữ hoặc ít hơn. Chữ càng tinh lọc càng đa nghĩa càng giá trị.

Đề tài Thơ 1-2-3 hoàn toàn tự do, nội dung chủ yếu đi từ ngoại cảnh dần vào chiều sâu nội tâm tác giả muốn biểu hiện.

Đặc biệt khuyến khích tính độc lập từng câu thơ trong mối tương quan toàn bài, đồng thời giữa câu 1 và câu 6 có tính hô ứng để nội dung bài thơ chặt chẽ, thống nhất trong một không gian thẩm mỹ riêng biệt.

Hàng tháng, Ban biên tập VHSG sẽ chọn những Chùm thơ 1-2-3 hay để trao Tặng thưởng, ưu tiên khuyến khích những tác giả có nhiều chùm thơ được chọn đăng. Giá trị tặng thưởng gồm tiền mặt và quà lưu niệm.

Chúng tôi chân thành cảm ơn sự tham gia hưởng ứng nhiệt tình của bạn thơ, bạn đọc và các đơn vị tài trợ: Báo Đất Việt, Tạp chí Môi Trường & Đô Thị Việt Nam, Công ty TNHH Sản xuất – Thương mại – Dịch vụ Thiên Bút, Công ty TNHH MTV TMDV Diệp Bảo An, Công ty TNHH TOVI, Công ty TNHH Pilot Design Bags, Công ty TNHH May mặc Lâm Mơ, Cơ sở May mặc Tôn Thẩm.

 

Hình hài con, đời rèn dũa có thành người

 

Mẹ cho đôi mắt để nhìn, đôi tai để nghe

Khối óc nghĩ suy, cảm nhận đời chuyển động

 

Ta mải miết đi giữa trần gian dài rộng

Được mất, đúng sai, đời dạy dại khôn

Dối lừa trái tim sẽ khuyết tật tâm hồn.

 

Đã biết vô thường, sao còn buồn

 

Đường đời có bao giờ bằng phẳng

Sân si, thị phi lẽ thường tình

 

Ranh giới đúng sai như trở bàn tay

Sự đổi thay không ai lường trước được

Hãy học cách thích nghi như con sông chuyển mình ra biển lớn.

Đêm Sài Gòn nằm nghe tiếng rao

 

Hẻm nhỏ đang ngủ say chợt bừng lên tỉnh giấc

Tôi giật mình đi tìm tôi những ngày tháng cũ

 

Tiếng rao của mẹ năm nào sau cơn lũ

Tôi bắt chước với sự ngây ngô của đứa trẻ lên mười

Tiếng rao xa dần, thầm mong người nhanh bán hết hàng giữa khuya.

 

Khi mặt nạ rơi xuống

 

Tất cả sự giả dối đều được phơi bày

Quay lưng, đãi bôi sẽ là món quà người trả lại

 

Buổi đầu đã tự đánh vỡ nụ cười mà cho rằng mình dại

Mảnh vỡ ngày nào, giờ dẫm phải, lồng lên xắt xéo người dưng

Sự thật vẫn mãi sự thật dù che đậy khéo vẫn hở lưng.

 

Đừng đợi chờ đến rướm đỏ hoàng hôn

 

Tuổi trẻ, nhan sắc đàn bà có hạn kỳ

Đàn ông say mê cái đẹp xanh mơn mởn

 

Ngày lạc bước đổ thừa lối đời nhau hẹp quá

Người đàn bà đã cũ chợt vỡ bài học thương mình

Tiếc gì, cạn đêm trời ắt sẽ bình minh.

 

NGUYỄN TƯỜNG THƯ

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *