Thơ 1-2-3 Phạm Tâm An: Hình như tim chật nỗi buồn cư trú

VHSG- Những cơn bão lũ đã đi qua nhưng nỗi đau thương vẫn còn âm ỉ và càng thấu hiểu “Trong hoạn nạn, nghĩa đồng bào tỏa sáng/ Khi đất mẹ rùng mình, lở loét vết thương sâu/ Nước mắt thiên nhiên ngập tràn thành lũ dữ miền Trung”. Từ sự bất an của tâm hồn nhạy cảm “Ngày bình yên mà lòng thấy chênh vênh”, Tâm An còn thức nhận cuộc sống ảo: “Mặt nạ nói cười hơn hớn tưởng rằng vui/ Trắng những đêm sâu không đếm đủ ngậm ngùi/ Từ lâu lắm đã biết mình sống nhạt!”

Nhà thơ Phạm Tâm An

Thơ 1-2-3 mỗi bài thơ là chỉnh thể độc lập gồm 3 đoạn, 6 câu.

Đoạn 1 chỉ có 1 câu gồm tối đa 11 chữ hoặc ít hơn, đồng thời cũng là tên bài thơ, nhằm tránh trùng lắp tên những bài thơ đã xuất hiện.

Đoạn 2 có 2 câu, với mỗi câu tối đa 12 chữ hoặc ít hơn. Còn đoạn 3 có 3 câu, với mỗi câu tối đa 13 chữ hoặc ít hơn. Chữ càng tinh lọc càng đa nghĩa càng giá trị.

Đề tài Thơ 1-2-3 hoàn toàn tự do, nội dung chủ yếu đi từ ngoại cảnh dần vào chiều sâu nội tâm tác giả muốn biểu hiện.

Đặc biệt khuyến khích tính độc lập từng câu thơ trong mối tương quan toàn bài, đồng thời giữa câu 1 và câu 6 có tính hô ứng để nội dung bài thơ chặt chẽ, thống nhất trong một không gian thẩm mỹ riêng biệt.

Hàng tháng, Ban biên tập VHSG sẽ chọn những Chùm thơ 1-2-3 hay để trao Tặng thưởng, ưu tiên khuyến khích những tác giả có nhiều chùm thơ được chọn đăng. Giá trị tặng thưởng gồm tiền mặt và quà lưu niệm.

Chúng tôi chân thành cảm ơn sự tham gia hưởng ứng nhiệt tình của bạn thơ, bạn đọc và các đơn vị tài trợ: Báo Đất Việt, Tạp chí Môi Trường & Đô Thị Việt Nam, Công ty TNHH Sản xuất – Thương mại – Dịch vụ Thiên Bút, Công ty TNHH MTV TMDV Diệp Bảo An, Công ty TNHH TOVI, Công ty TNHH Pilot Design Bags, Công ty TNHH May mặc Lâm Mơ, Cơ sở May mặc Tôn Thẩm.

 

Mênh mông quá, cả một vùng nước bạc

 

Những phận người trôi nổi. Hận thiên tai

Đất lở, bão cuồng… tang tóc, cơ hàn, xa xót, bi ai!

 

Rừng đã mất, ước mơ đời lấm láp

Từng đoàn xe chở hàng cứu trợ nối đuôi nhau

Tôi nén tiếng thở dài, trái tim nhỏ nhói đau!

 

Trong hoạn nạn, nghĩa đồng bào tỏa sáng

 

Khi đất mẹ rùng mình, lở loét vết thương sâu

Nước mắt thiên nhiên ngập tràn thành lũ dữ miền Trung

 

Ngôn từ  bất lực trước vô cùng mất mát

Nam, Bắc nghẹn ngào… sẻ áo nhường cơm

Cả nước chung lòng chia sớt thảo thơm!

 

Đường làng bê tông vắng bóng tre

 

Nhà máy cuồn cuộn phun khói đen vào mây trắng

Đêm lung linh sắc màu điện sáng hơn trăng

 

Mẹ không thắm môi trầu, em gái tóc vàng ngực tròn căng

Quê có ngôi nhà cao tầng nhốt cậu trai nghiện hút

Chim lợn kêu hoài… Buồn lãng đãng sương giăng!

 

Có hạt nhớ nảy mầm trong đêm

 

Mắt biếc không còn lóng lánh những ước mơ

Tóc pha sương, thẫn thờ tiếc nuối.

 

Nửa cuộc người sống vội

Con dốc đời có chậm lại bước phiêu du?

Mong bình minh lên tan hết mây mù.

 

Hình như tim chật nỗi buồn cư trú

 

Ngày bình yên mà lòng thấy chênh vênh

Nhiều lúc muốn chống lại cả đám đông phù phiếm

 

Mặt nạ nói cười hơn hớn tưởng rằng vui

Trắng những đêm sâu không đếm đủ ngậm ngùi

Từ lâu lắm đã biết mình sống nhạt!

 

PHẠM TÂM AN (NINH BÌNH)

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *