Thơ 1-2-3 Phạm Thị Cúc Vàng: Trên khuông đời và âm thanh cuộc sống

Có tiếng chân thình thịch phía sau/ Có tiếng hổn hển gắng bươn lên phía trước// Dấu hoá mướt mồ hôi liên tục thăng…, giáng…/ Hằn dấu đôi tay bầm dập phím/ Hộc tốc thời gian.

Nhà thơ Phạm Thị Cúc Vàng

Thơ 1-2-3 mỗi bài thơ là chỉnh thể độc lập gồm 3 đoạn, 6 câu.

Đoạn 1 chỉ có 1 câu gồm tối đa 11 chữ hoặc ít hơn, đồng thời cũng là tên bài thơ, nhằm tránh trùng lắp tên những bài thơ đã xuất hiện.

Đoạn 2 có 2 câu, với mỗi câu tối đa 12 chữ hoặc ít hơn. Còn đoạn 3 có 3 câu, với mỗi câu tối đa 13 chữ hoặc ít hơn. Chữ càng tinh lọc càng đa nghĩa càng giá trị.

Đề tài Thơ 1-2-3 hoàn toàn tự do, nội dung chủ yếu đi từ ngoại cảnh dần vào chiều sâu nội tâm tác giả muốn biểu hiện.

Đặc biệt khuyến khích tính độc lập từng câu thơ trong mối tương quan toàn bài, đồng thời giữa câu 1 và câu 6 có tính hô ứng để nội dung bài thơ chặt chẽ, thống nhất trong một không gian thẩm mỹ riêng biệt.

Không khuyến khích biến thể các loại thơ truyền thống: lục bát, song thất lục bát, tứ tuyệt, ngũ ngôn, lục ngôn, thất ngôn… thành Thơ 1-2-3.

 

Khi năm sắp cạn ngày thời gian lót thềm

 

Từng hồi chậm lần tay dò con số qua

Từ hoa là nụ đến mon men mốc 7

 

Hốt hoảng nhìn tím chiều tha hồ bay nhảy

Bày bừa trên tóc, da lốm đốm trắng – nâu

Đã. Bao lâu phù phiếm?

 

Có nụ cười nhỏng nhảnh thoát khỏi đôi môi

 

Tựa vào hoa, hoa cúi đầu

Đậu vào thơ, thơ bật khóc

 

Về nương ơn mưa móc

Trú trọ lồng trái nhăn nheo

Đã lâu ngộ nhận.

Tranh của họa sĩ Thanh Mai

Trên khuông đời và âm thanh cuộc sống

 

Có tiếng chân thình thịch phía sau

Có tiếng hổn hển gắng bươn lên phía trước

 

Dấu hoá mướt mồ hôi liên tục thăng…, giáng…

Hằn dấu đôi tay bầm dập phím

Hộc tốc thời gian.

 

Chân dung người đàn bà quẫy tung xã hội

 

Người đàn bà có bộ não gắn mác satan

Và một trái tim mang hình ngạ quỉ

 

Lộng lẫy xiêm y chễm chệ từng ngày chửi dại cả thế gian

Rú giọng qua giàn âm thanh khuếch đại

Có biết chăng hậu quả khôn lường.

 

Ghét gương soi. Thù ánh mặt trời

 

Chúng đành đoạn phơi bày những vết tích không mong

Nỡ nào khắc, đong thêm làn da dầy sương gió

 

Mù mờ mắt chân chim. Rệu rã bước gối chồn

Thời gian – Bâng quơ vài câu nuối tiếc

Xuân.

 

PHẠM THỊ CÚC VÀNG

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *