Chùm thơ 1-2-3 Chu Giang Phong: Em gùi hoàng hôn về thắp lửa nhà rông

 “Ta nghe trong ta hơi thở của dòng sông Chu// Tiếng khua gươm trận mạc/ Lam Sơn chiều núi vẫy gọi// Và xa lắc một điệu hò sông Mã rền vang/ Xứ Thanh ơi xa ngái/ Kỉ niệm đong đầy những nhớ mong”.

Nếu không nặng lòng với quê hương Xứ Thanh thì khó viết được những câu thơ xúc động như vậy. Tên khai sinh Trịnh Thế Mạnh hiện sống và dạy học ở thị trấn K’bang, huyện K’bang, tỉnh Gia Lai tác giả Chu Giang Phong xuất hiện với chùm thơ 1-2-3 đầu tiên còn mang đến những vẻ đẹp bí ẩn từ Tây Nguyên: “Ly cà phê chiều ánh màu nắng gió cao nguyên// Thả từng giọt nhớ vào chiều xanh thẳm/ Em gùi hoàng hôn về thắp lửa nhà rông.// Mùa Ning nơng chúng ta dìu nhau hội lễ/ Nhịp chinh chiêng lại vang vọng núi đồi/ Ta lại vào năm tháng chơi vơi”.

Nhà giáo Chu Giang Phong

Thơ 1-2-3 mỗi bài thơ là chỉnh thể độc lập gồm 3 đoạn, 6 câu.

Đoạn 1 chỉ có 1 câu gồm tối đa 11 chữ hoặc ít hơn, đồng thời cũng là tên bài thơ, nhằm tránh trùng lắp tên những bài thơ đã xuất hiện.

Đoạn 2 có 2 câu, với mỗi câu tối đa 12 chữ hoặc ít hơn. Còn đoạn 3 có 3 câu, với mỗi câu tối đa 13 chữ hoặc ít hơn. Chữ càng tinh lọc càng đa nghĩa càng giá trị.

Đề tài Thơ 1-2-3 hoàn toàn tự do, nội dung chủ yếu đi từ ngoại cảnh dần vào chiều sâu nội tâm tác giả muốn biểu hiện.

Đặc biệt khuyến khích tính độc lập từng câu thơ trong mối tương quan toàn bài, đồng thời giữa câu 1 và câu 6 có tính hô ứng để nội dung bài thơ chặt chẽ, thống nhất trong một không gian thẩm mỹ riêng biệt.

Không khuyến khích biến thể các loại thơ truyền thống: lục bát, song thất lục bát, tứ tuyệt, ngũ ngôn, lục ngôn, thất ngôn… thành Thơ 1-2-3.

 

Ta nghe trong ta hơi thở của dòng sông Chu

 

Tiếng khua gươm trận mạc

Lam Sơn chiều núi vẫy gọi

 

Và xa lắc một điệu hò sông Mã rền vang

Xứ Thanh ơi xa ngái

Kỉ niệm đong đầy những nhớ mong.

 

Cơn mưa cuối mùa Tây Nguyên trở lạnh

 

Len vào từng nách lá đang nụ ủ

Chờ xuân em năm tháng lạ về

 

Mặt trời đã ngủ quên trong mây núi

Đàn chim thiên di mãi mê cánh sóng

Chợt chùng chình một tiếng ching chiêng.

 

Cao nguyên em có những ngày rất lạ

 

Mùa mưa trắng lá, mùa khô xanh vời vợi

Cho nhớ thương em vùi trong bếp lửa

 

Em gùi bình minh lên nương là mẹ lúa

Em gùi hoàng hôn về sưởi ấm reo vui

Và mùa chúng mình thăm thẳm những lần yêu.

 

Ly cà phê chiều ánh màu nắng gió cao nguyên

 

Thả từng giọt nhớ vào chiều xanh thẳm

Em gùi hoàng hôn về thắp lửa nhà rông.

 

Mùa Ning nơng chúng ta dìu nhau hội lễ

Nhịp chinh chiêng lại vang vọng núi đồi

Ta lại vào năm tháng chơi vơi.

 

Cà phê phố sáng

 

Giọt giọt gõ vào thinh lặng

Vào niềm nhung nhớ chờ ngày lên men

 

Vụt nhẹ một dáng quen

Nuột nà đi vào trong nắng sớm

Găm đầy ánh mắt khát khao.

 

Ban mai đầu tiên của mùa xuân cao nguyên

 

Những giọt sương đêm còn ngậm cười mắt lá

Hạt bụi đỏ ngủ quên trên vai ta.

 

Còn đường thân mỗi sáng đến trường

Trang giáo án ôm yêu thương thầm lạ

Mắt học trò và bục giảng chờ mong.

 

CHU GIANG PHONG

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *