Thơ 1-2-3 Phạm Thị Hồng Thu: Có người thật mau nước mắt

Xem ti vi, đọc sách gàn dở khóc người đẩu đâu/ Con cái ốm đau trào tuôn nhức mắt, hoài hoài lo lắng// Giọt châu mài gối trắng đêm khi tổ chẳng còn hơi ấm/ Rồi một ngày nỗi đau hóa đá/ Nước mắt lặn vào trong.

Nhà thơ Phạm Thị Hồng Thu ở Hà Nội

Thơ 1-2-3 mỗi bài thơ là chỉnh thể độc lập gồm 3 đoạn, 6 câu.

Đoạn 1 chỉ có 1 câu gồm tối đa 11 chữ hoặc ít hơn, đồng thời cũng là tên bài thơ, nhằm tránh trùng lắp tên những bài thơ đã xuất hiện.

Đoạn 2 có 2 câu, với mỗi câu tối đa 12 chữ hoặc ít hơn. Còn đoạn 3 có 3 câu, với mỗi câu tối đa 13 chữ hoặc ít hơn. Chữ càng tinh lọc càng đa nghĩa càng giá trị.

Đề tài Thơ 1-2-3 hoàn toàn tự do, nội dung chủ yếu đi từ ngoại cảnh dần vào chiều sâu nội tâm tác giả muốn biểu hiện.

Đặc biệt khuyến khích tính độc lập từng câu thơ trong mối tương quan toàn bài, đồng thời giữa câu 1 và câu 6 có tính hô ứng để nội dung bài thơ chặt chẽ, thống nhất trong một không gian thẩm mỹ riêng biệt.

Không khuyến khích biến thể các loại thơ truyền thống: lục bát, song thất lục bát, tứ tuyệt, ngũ ngôn, lục ngôn, thất ngôn… thành Thơ 1-2-3.

 

Tiếng trống choai khẽ cất, trời giật mình hé mắt xem

 

Nắng khẽ ngậm giọt sương vạn kim cương tỏa ngời lấp lánh

Núi bồng bềnh khẽ ngóng mây lửng lơ thương nhớ lưng trời

 

Giọt mồ hôi khẽ rơi đất cựa mình màu mỡ lộc sinh sôi

Nàng ngu ngơ say miền hoang hoải khẽ chạm chốn phôi pha

Ai vần vũ cõi ta bà có đắng lòng gột lương tâm khe khẽ?

 

Bóng chiều loang nhanh cứ nhớ nhớ quên quên thường nhật

 

Tập quên những điều đáng quên, cuộc sống dễ thở

Tập khắc cốt ghi xương ân nghĩa cuộc đời

 

Cuộc sống khó lường như vừa mưa vừa nắng

Sức khỏe thất thường ốm đau khó đoán

Điều đáng nhớ khó nhớ, điều đáng quên cứ hằn kĩ trong đầu.

Có người thật mau nước mắt

 

Xem ti vi, đọc sách gàn dở khóc người đẩu đâu

Con cái ốm đau trào tuôn nhức mắt, hoài hoài lo lắng

 

Giọt châu mài gối trắng đêm khi tổ chẳng còn hơi ấm

Rồi một ngày nỗi đau hóa đá

Nước mắt lặn vào trong.

 

Nắng lùng sục nước sợ trốn biệt xót lòng rễ khô

 

Mây giành giật gió tranh cướp sông xoáy ngàn sập

Con lớn chẳng khôn bố mẹ bơ phờ ốm o

 

Ai cuối mắt đầu mày đày ai chết ngợp

Ai mê mải đuổi đeo biến ai thành vọng phu

Có ai đo lường được cuộc sống?

 

Trăng thánh thót, thánh thót

 

Tràn lá cây ngọn cỏ mờ mờ tỏ tỏ, mênh mang

Tràn đẫm mắt môi nàng, óng ánh suối tóc dài ngọt mát

 

Giọt giọt lòng bào xát tiếc nuối, chua chát

Giọt trăng cứ thánh thót

Thánh thót.

 

PHẠM THỊ HỒNG THU

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.