Thơ 1-2-3 Phan Huy Thùy: Bừng sáng những mùa vui khép lại chuỗi ngày đau

Tiếng chuông chùa nâng bước người về nương bóng Phật// Rũ bỏ bụi trần thành tâm cầu chút tươi xanh/ Rưới xuống nhân gian giọt nước cành dương mát ngọt an lành// Chồi non lộc biếc hoa nở chim ca/ No ấm muôn nhà dân an quốc thái/ Bừng sáng những mùa vui khép lại chuỗi ngày đau.

Nhà giáo Phan Huy Thùy

Thơ 1-2-3 mỗi bài thơ là chỉnh thể độc lập gồm 3 đoạn, 6 câu.

Đoạn 1 chỉ có 1 câu gồm tối đa 11 chữ hoặc ít hơn, đồng thời cũng là tên bài thơ, nhằm tránh trùng lắp tên những bài thơ đã xuất hiện.

Đoạn 2 có 2 câu, với mỗi câu tối đa 12 chữ hoặc ít hơn. Còn đoạn 3 có 3 câu, với mỗi câu tối đa 13 chữ hoặc ít hơn. Chữ càng tinh lọc càng đa nghĩa càng giá trị.

Đề tài Thơ 1-2-3 hoàn toàn tự do, nội dung chủ yếu đi từ ngoại cảnh dần vào chiều sâu nội tâm tác giả muốn biểu hiện.

Đặc biệt khuyến khích tính độc lập từng câu thơ trong mối tương quan toàn bài, đồng thời giữa câu 1 và câu 6 có tính hô ứng để nội dung bài thơ chặt chẽ, thống nhất trong một không gian thẩm mỹ riêng biệt.

Không khuyến khích biến thể các loại thơ truyền thống: lục bát, song thất lục bát, tứ tuyệt, ngũ ngôn, lục ngôn, thất ngôn… thành Thơ 1-2-3.

 

Ngóng đợi mùa xuân được trở về

 

Vườn chuối bờ tre cây khế già vẫn thì thầm tiếng gió

Bước thấp bước cao vấp vào câu hát ầu ơ cầu ván

 

Rưng rưng hiên cũ nhà xưa qua bao mùa mưa nắng

Hạnh phúc trào dâng khi góc vườn còn tiếng gà gáy sáng

Thức dậy những chồi non bung nở Tết sum vầy.

 

Tiếng chuông chùa nâng bước người về nương bóng Phật

 

Rũ bỏ bụi trần thành tâm cầu chút tươi xanh

Rưới xuống nhân gian giọt nước cành dương mát ngọt an lành

 

Chồi non lộc biếc hoa nở chim ca

No ấm muôn nhà dân an quốc thái

Bừng sáng những mùa vui khép lại chuỗi ngày đau.

Người nông dân chỉ một chân với cây nạng gỗ

 

Chới với giữa cánh đồng sau lũ ngập ngụa bùn non

Tay run run gieo vào đất những hạt mầm hi vọng

 

Người qua đường thương anh nhưng không ai dừng lại

Chỉ có mùa xuân là thủy chung mãi mãi

Ngỡ ngàng trước đồng xanh sực nhớ cành mai vàng của Mãn Giác

 

Thuở xưa rừng núi hoang sơ nhiều thú dữ

 

Cha ông dựng chòi cao xua đuổi cho làng xóm bình yên

Lời hô đáp, bộ quân bài, những căn chòi thành di sản

 

Dọc dài dải đất miền Trung những ngày xuân rực rỡ

Vọng vang câu hô hát bài chòi

Gìn vàng giữ ngọc cho quê hương

 

Con chở giấc mơ bay qua cánh đồng làng cũ

 

Xác xơ gốc rạ rạc gầy tiếng dế lửa dế than

Mùa gió Nam cồ thổi cong khô những tổ chim dồng dộc

 

Có khi cười nói với trăng thu mà lòng đầy gió bấc

Mượn kí ức làm đò ngang

Chuyên chở từng mùa qua neo vào bờ câu chữ.

 

PHAN HUY THÙY (PHÚ YÊN)

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.