Thơ 1-2-3 Phan Phương Loan: Đêm ngắm trăng quê mà quay quắt hẹn ngày về

Em về giữa lòng quê mà nhớ nhà da diết nhớ// Chân tiếp đất nghe đau vết gai tre giẫm buổi xưa nào/ Xắn quần hái đọt rau thương vệt bùn non ngày bão cũ// Ngọn bấc se se luống cày trưa vẫn đồng mênh mông ấy/ Lất phất mưa phùn ngày đông mây xám mây/ Đêm ngắm trăng quê mà quay quắt hẹn ngày về.

Nhà thơ Phan Phương Loan quê Bình Định

Thơ 1-2-3 mỗi bài thơ là chỉnh thể độc lập gồm 3 đoạn, 6 câu.

Đoạn 1 chỉ có 1 câu gồm tối đa 11 chữ hoặc ít hơn, đồng thời cũng là tên bài thơ, nhằm tránh trùng lắp tên những bài thơ đã xuất hiện.

Đoạn 2 có 2 câu, với mỗi câu tối đa 12 chữ hoặc ít hơn. Còn đoạn 3 có 3 câu, với mỗi câu tối đa 13 chữ hoặc ít hơn. Chữ càng tinh lọc càng đa nghĩa càng giá trị.

Đề tài Thơ 1-2-3 hoàn toàn tự do, nội dung chủ yếu đi từ ngoại cảnh dần vào chiều sâu nội tâm tác giả muốn biểu hiện.

Đặc biệt khuyến khích tính độc lập từng câu thơ trong mối tương quan toàn bài, đồng thời giữa câu 1 và câu 6 có tính hô ứng để nội dung bài thơ chặt chẽ, thống nhất trong một không gian thẩm mỹ riêng biệt.

Không khuyến khích biến thể các loại thơ truyền thống: lục bát, song thất lục bát, tứ tuyệt, ngũ ngôn, lục ngôn, thất ngôn… thành Thơ 1-2-3.

 

Trở về nhà

 

Sáu tháng giam mình, ám ảnh

Tiếng còi cấp cứu, biểu đồ hình tăng tiến, ranh giới

 

Sài Gòn dần ổn, quê nhà dần ổn

Chứng nhận xanh, bình thường mới

Lặng lẽ con về!

 

Em về giữa lòng quê mà nhớ nhà da diết nhớ

 

Chân tiếp đất nghe đau vết gai tre giẫm buổi xưa nào

Xắn quần hái đọt rau thương vệt bùn non ngày bão cũ

 

Ngọn bấc se se luống cày trưa vẫn đồng mênh mông ấy

Lất phất mưa phùn ngày đông mây xám mây

Đêm ngắm trăng quê mà quay quắt hẹn ngày về.

Lành lạnh trăng băng rằm đông đâu thể ngời ngợi sáng

 

Len lén xuyên mây thả mình trên giàn thiên lí cũ

Một cánh hoa mềm uống vội vã ánh trăng suông

 

Chưa kịp cạn say vị ngôn tình mật ngữ

Mây gạt phăng li chất ngất ái ân nồng

Lại một mùa trăng lạnh mênh mang

 

Xuân ngập ngừng trong sợi nắng non mùa đông quê mẹ

 

Tết đã nô nức về đậu chen trên nhành mai trước ngõ

Tự nguyện hiến xuân lá hết xanh một đời của lá

 

Đứng giữa mênh mông lặng nghe lời thầm thì yêu thương từ gió

Đất trời dậy hương xôn xao mùa Xuân bên thềm rồi đó

Bước chân cứ phải dại khờ với trách nhiệm mà thương.

 

Mầm xuân thẹn thùng nách lá

 

Người xa chộn rộn trở về

Sum họp những ngày Tết quê

 

Sao em bùi ngùi hành lí

Xứ người ngàn dặm ra đi

Hồn quê nén chặt môi cười!

 

PHAN PHƯƠNG LOAN

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.