Thơ 1-2-3 Tạ Hùng Việt: Chỉ một lời nói dối, biển trùng trùng giông tố, người ơi

Bóng thiên đường trong những nẻo chiêm bao// Một tiếng mèo hoang đêm, con cú vụt bay lên chạm lá/ Cơn chết chóc ma mị, phá tan tành cuộc mộng phiêu du// Xin đừng nhìn vào đêm từ phía chói loá ngày, em nhé/ Những hoa ngôn xảo ngữ sẽ xới tung cả thế giới này/ Chỉ một lời nói dối, biển trùng trùng giông tố, người ơi.

Nhà thơ Tạ Hùng Việt ở Khánh Hòa

Thơ 1-2-3 mỗi bài thơ là chỉnh thể độc lập gồm 3 đoạn, 6 câu.

Đoạn 1 chỉ có 1 câu gồm tối đa 11 chữ hoặc ít hơn, đồng thời cũng là tên bài thơ, nhằm tránh trùng lắp tên những bài thơ đã xuất hiện.

Đoạn 2 có 2 câu, với mỗi câu tối đa 12 chữ hoặc ít hơn. Còn đoạn 3 có 3 câu, với mỗi câu tối đa 13 chữ hoặc ít hơn. Chữ càng tinh lọc càng đa nghĩa càng giá trị.

Đề tài Thơ 1-2-3 hoàn toàn tự do, nội dung chủ yếu đi từ ngoại cảnh dần vào chiều sâu nội tâm tác giả muốn biểu hiện.

Đặc biệt khuyến khích tính độc lập từng câu thơ trong mối tương quan toàn bài, đồng thời giữa câu 1 và câu 6 có tính hô ứng để nội dung bài thơ chặt chẽ, thống nhất trong một không gian thẩm mỹ riêng biệt.

Không khuyến khích biến thể các loại thơ truyền thống: lục bát, song thất lục bát, tứ tuyệt, ngũ ngôn, lục ngôn, thất ngôn… thành Thơ 1-2-3.

 

Khúc cuối chiều – tình cờ những gương mặt cũ

 

Nhợt nhạt nụ cười nửa môi, dửng dưng ánh nhìn xa lạ

Một dáng quen vội quay đi, lạnh buốt nhân tình thế thái

 

Nếu đấng tạo hoá sửa lại bản sao đầy lỗi của Adam – Eva

Thì những thiện – ác đã không cong vênh con người như thế

Trước biển – nhỏ nhoi tôi, đắng đót một góc trời thu muộn.

 

Bóng thiên đường trong những nẻo chiêm bao

 

Một tiếng mèo hoang đêm, con cú vụt bay lên chạm lá

Cơn chết chóc ma mị, phá tan tành cuộc mộng phiêu du

 

Xin đừng nhìn vào đêm từ phía chói loá ngày, em nhé

Những hoa ngôn xảo ngữ sẽ xới tung cả thế giới này

Chỉ một lời nói dối, biển trùng trùng giông tố, người ơi.

Ngày đầu Đông – lặng lẽ một bình minh xám

 

Trước những kỳ diệu đổi thay trong đất trời chật hẹp

Lạ lùng loài dáng thẳng tựa hồ cam chịu thích nghi

 

Thanh cao khói mây, xanh thắm vạt rừng, đục trong sóng nước

Xin em đừng gai góc – mọi nghi ngờ đều nặng trĩu, người ơi,

Nơi hẹn cũ nghe câu hát cũ – buồn nghiêng cả một góc đời.

 

Rồi lặng im tan biến vào ngày ta sẽ thôi đau

 

Trên con đường phía cuối mùa Thu mong manh nắng lụa

Còn sót lại một bóng người tan tầm lầm lụi trôi đi

 

Cái đẹp chưa bao giờ ngả gió, nghiêng mây, bạc sóng

Nhưng nhan sắc đã từng tan hoang cả một vương triều

Tiếng kinh cầu chuông nguyện linh hiển nỗi buồn đầu Đông.

 

Nỗi đau cuối cùng sau những cuộc chia ly

 

Tôi đã cố quên bởi một đời không đủ dài để nhớ

Tình cờ chạm mơ ước cũ, tình cờ buồn lại ngày xưa

 

Vùng mắt bão tối đen kỳ lạ, biển chiều ngột ngạt sóng khơi

Bí ẩn những cuộc hoá thánh, nỗi sợ đêm mê muội cõi người

Về lại nơi hẹn cũ, hai kẻ ngu ngơ ngồi khóc bên trời.

 

TẠ HÙNG VIỆT

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.