Thơ 1-2-3 Tạ Hùng Việt: Dẫu chân trời góc bể, mãi thương về nét phấn tinh khôi.

Mong người về nhặt lại tiếng ve// Những gương mặt thiên thần đã đi đâu hết/ Chỉ còn lại khung trường đầy nắng mênh mang// Hoa phượng bắt đầu rơi vào thênh thang tháng sáu/ Tôi đi trên lá khô sợ đau dấu chân người/ Dẫu chân trời góc bể, mãi thương về nét phấn tinh khôi.

Nhà thơ Tạ Hùng Việt ở Khánh Hòa

Thơ 1-2-3 mỗi bài thơ là chỉnh thể độc lập gồm 3 đoạn, 6 câu.

Đoạn 1 chỉ có 1 câu gồm tối đa 11 chữ hoặc ít hơn, đồng thời cũng là tên bài thơ, nhằm tránh trùng lắp tên những bài thơ đã xuất hiện.

Đoạn 2 có 2 câu, với mỗi câu tối đa 12 chữ hoặc ít hơn. Còn đoạn 3 có 3 câu, với mỗi câu tối đa 13 chữ hoặc ít hơn. Chữ càng tinh lọc càng đa nghĩa càng giá trị.

Đề tài Thơ 1-2-3 hoàn toàn tự do, nội dung chủ yếu đi từ ngoại cảnh dần vào chiều sâu nội tâm tác giả muốn biểu hiện.

Đặc biệt khuyến khích tính độc lập từng câu thơ trong mối tương quan toàn bài, đồng thời giữa câu 1 và câu 6 có tính hô ứng để nội dung bài thơ chặt chẽ, thống nhất trong một không gian thẩm mỹ riêng biệt.

Không khuyến khích biến thể các loại thơ truyền thống: lục bát, song thất lục bát, tứ tuyệt, ngũ ngôn, lục ngôn, thất ngôn… thành Thơ 1-2-3.

 

Mong người về nhặt lại tiếng ve

 

Những gương mặt thiên thần đã đi đâu hết

Chỉ còn lại khung trường đầy nắng mênh mang

 

Hoa phượng bắt đầu rơi vào thênh thang tháng sáu

Tôi đi trên lá khô sợ đau dấu chân người

Dẫu chân trời góc bể, mãi thương về nét phấn tinh khôi.

 

Nắng lụa mong manh trôi qua mùa hoa đỏ

 

Cứ mỗi năm cây phượng già hình như thấp xuống

Cánh chim bay đi bỏ lại tiếng ve mơ mộng học trò

 

Tiếng trống tan trường vẫn những hồi dài lạ quen tít tắp

Sau biền biệt cuộc chia xa những thương buồn chát đắng

Có hai người rất cũ – quay trở về qua cửa lớp tìm nhau.

Những cánh phượng còn nguyên màu nâu lạnh

 

Kỷ niệm cứ lung linh trong trang vở không còn trắng nữa

Tất cả vẫn nguyên, như mới hôm qua, như chưa xa cách

 

Lóng lánh suối trưa – đầy ắp tiếng ve từ phía rừng trôi lại

Gần một đời khôn dại, tôi chông chênh thác lũ quay về

Để được lấm lem mực tím, thương lại ngày áo trắng chân quê.

 

Những cánh mây bay qua chiều cỏ dại

 

Cao ngạo đua chen – miền nhan sắc lạ lùng thần thánh

Tuổi hoa niên ngơ ngác – mối tình đầu xưng tụng ngoa ngôn

 

Mặt đất đầy hoa và gai góc những thất thường dị biệt

Ước những cánh bay chân mây, khao khát ra đi mộng mị

Nơi loài cây thay lá lại bắt đầu những cuộc hân hoan.

 

Người có về miền cát mặn nắng xanh

 

Chia tay mùa thi cuối, người nói – đủ xa sẽ cũ

Lần tình cờ gặp lại, người bảo – đủ lạ sẽ quên

 

Đi hết thanh xuân, không tìm được con đường đủ xa để cũ

Mải miết bến bờ, không đến được chân trời đủ lạ để quên

Nấn ná cổng chùa huyền niệm, ngơ ngác người một cõi chân tu.

 

TẠ HÙNG VIỆT

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.