Thơ 1-2-3 Tạ Hùng Việt: Dẫu chông chênh thác lũ vẫn chiêm bao một chuyến đò đầy

Những cánh sóng phẳng phiu dấu chân người trên cát// Bến vắng mùa sương, thi thoảng những khách đơn ghé lại/ Trong ngỡ ngàng khôn dại – vỡ vụn tôi khi nhận ra người// Bất chợt những nẻo đời chật hẹp, lạ kỳ dốc thẳm đêm xa/ Dẫu chông chênh thác lũ vẫn chiêm bao một chuyến đò đầy/ Quán trọ ngày thưa gió, có kẻ lỡ đường ngơ ngác chiều nay.

Nhà thơ Tạ Hùng Việt

 

Thơ 1-2-3 mỗi bài thơ là chỉnh thể độc lập gồm 3 đoạn, 6 câu.

Đoạn 1 chỉ có 1 câu gồm tối đa 11 chữ, đồng thời cũng là tên bài thơ, nhằm tránh trùng lắp tên những bài thơ đã xuất hiện.

Đoạn 2 có 2 câu, với mỗi câu tối đa 12 chữ. Còn đoạn 3 có 3 câu, với mỗi câu tối đa 13 chữ.

Chữ càng tinh lọc càng đa nghĩa càng giá trị.

Đề tài Thơ 1-2-3 hoàn toàn tự do, nội dung chủ yếu đi từ ngoại cảnh dần vào chiều sâu nội tâm tác giả muốn biểu hiện.

Đặc biệt khuyến khích tính độc lập từng câu thơ trong mối tương quan toàn bài, đồng thời giữa câu 1 và câu 6 có tính hô ứng để nội dung bài thơ chặt chẽ, thống nhất trong một không gian thẩm mỹ riêng biệt.

Không khuyến khích biến thể các loại thơ truyền thống: lục bát, song thất lục bát, tứ tuyệt, ngũ ngôn, lục ngôn, thất ngôn… thành Thơ 1-2-3.

 

Lạ lùng mùa xuân trong thế giới của loài không cánh

 

Gửi niềm tin hữu hạn kiếp người trong vời vợi sao băng

Sau cái ngày chát đắng, cây dâng đời mật ngọt hoa thơm

 

Theo cánh đồng tít tắp chân mây qua nơi những người rất cũ

Tiếng chuông lạnh loang chiều, ngay ngắn đôi tay trước ngực

Dẫu không bay lên được vẫn tin vào lời nguyện đã cao xanh.

 

Người về đâu sau những cơn say men rượu cuộc cờ

 

Người nói – loài chim giữ niềm tin trong diệu kỳ đôi cánh

Có một ngày trăng non những ngôi sao bỗng nhiên tắt lịm

 

Đã nghiêng ngả những nẻo vô tâm đi qua nhau vụng dại

Đã tĩnh lặng cái tuổi ô mai ẩm ương những ngày diệu vợi

Ở phía mùa trông đợi, người đã mang đêm huyền bí đi rồi.

Tranh của họa sĩ Lê Đỗ Lan Anh

Bí ẩn con đường trong thinh lặng những tầng sa thạch 

 

Quay quắt vết thương – một kẻ dối lòng nghênh ngang cô độc

Lại một hoàng hôn nữa khép vạt chiều nắng muộn ngày sương

 

 

Chân ngựa phía thảo nguyên, mùa hò hẹn cánh đồng mây trắng

Trong tận cùng im lặng, những trái ngang oan nghiệt hồng trần

Người đã chân trời khác, tôi ngập ngừng – lỡ bước ngày xuân.

 

Trên mặt đất nâu lấm lem cỏ hoa ngày mưa bụi

 

Hạnh ngộ mùa xuân, trông đợi vu vơ một miền nhớ cũ

Còn nguyên câu thơ tình lỡ, vẫn xanh những hẹn hò xưa

 

Sau miên man những cơn giông là nỗi sợ oai linh thần thánh

Sau thăm thẳm những âu lo là nắng mưa ước lệ thương buồn

Rằng người không về nữa, tôi vẫn chờ dẫu biết sẽ buồn hơn.

 

Những cánh sóng phẳng phiu dấu chân người trên cát

 

Bến vắng mùa sương, thi thoảng những khách đơn ghé lại

Trong ngỡ ngàng khôn dại – vỡ vụn tôi khi nhận ra người

 

Bất chợt những nẻo đời chật hẹp, lạ kỳ dốc thẳm đêm xa

Dẫu chông chênh thác lũ vẫn chiêm bao một chuyến đò đầy

Quán trọ ngày thưa gió, có kẻ lỡ đường ngơ ngác chiều nay.

 

TẠ HÙNG VIỆT (KHÁNH HÒA)

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *