Thơ 1-2-3 Tạ Hùng Việt: Em đầy đặn như rượu đá ủ lâu ngày ngấm hết vào tôi

Giữa lưng chừng đèo tôi chợt tỉnh cơn say// Khi ánh ngày khép lại, con sông đuổi ngọn gió lên trời/ Rạo rực kèn môi, em bắt chồng chưa để tôi ở lại// Em đầy đặn như rượu đá ủ lâu ngày ngấm hết vào tôi / Nói dối thì tin nhưng nói thật lại nghi ngờ day dứt/ Nếu người đừng im lặng, tôi đã bồng bềnh cỏ dại an yên.

Nhà thơ Tạ Hùng Việt ở Khánh Hòa

Thơ 1-2-3 mỗi bài thơ là chỉnh thể độc lập gồm 3 đoạn, 6 câu.

Đoạn 1 chỉ có 1 câu gồm tối đa 11 chữ hoặc ít hơn, đồng thời cũng là tên bài thơ, nhằm tránh trùng lắp tên những bài thơ đã xuất hiện.

Đoạn 2 có 2 câu, với mỗi câu tối đa 12 chữ hoặc ít hơn. Còn đoạn 3 có 3 câu, với mỗi câu tối đa 13 chữ hoặc ít hơn. Chữ càng tinh lọc càng đa nghĩa càng giá trị.

Đề tài Thơ 1-2-3 hoàn toàn tự do, nội dung chủ yếu đi từ ngoại cảnh dần vào chiều sâu nội tâm tác giả muốn biểu hiện.

Đặc biệt khuyến khích tính độc lập từng câu thơ trong mối tương quan toàn bài, đồng thời giữa câu 1 và câu 6 có tính hô ứng để nội dung bài thơ chặt chẽ, thống nhất trong một không gian thẩm mỹ riêng biệt.

Không khuyến khích biến thể các loại thơ truyền thống: lục bát, song thất lục bát, tứ tuyệt, ngũ ngôn, lục ngôn, thất ngôn… thành Thơ 1-2-3.

 

Chia tay người đã kịp nói gì đâu

 

Biển lại gọi tôi về với sóng, Raglai ơi!

Bồng bềnh cơn say lưng chừng mây khói

 

Rượu sâm đá cong cần, váy xinh – ô che ngả nghiêng bóng núi

Đêm muộn tiễn nhau, hoa xuyến chi ngập ngừng hoang dại mong manh

Ngẩn ngơ cái nhớ, em không bắt chồng – tôi cũng sẽ tìm lên.

 

Giữa lưng chừng đèo tôi chợt tỉnh cơn say

 

Khi ánh ngày khép lại, con sông đuổi ngọn gió lên trời

Rạo rực kèn môi, em bắt chồng chưa để tôi ở lại

 

Em đầy đặn như rượu đá ủ lâu ngày ngấm hết vào tôi

Nói dối thì tin nhưng nói thật lại nghi ngờ day dứt

Nếu người đừng im lặng, tôi đã bồng bềnh cỏ dại an yên.

Tranh của họa sĩ Nguyễn Khôi

Có bao giờ em nghĩ giống tôi không

 

Đầy đặn bờ môi, e ấp nụ cười, trong veo ánh mắt

Cái thương bắt tôi thức hết mùa mía tím, sầu riêng

 

Lưng chừng dốc, lưng chừng mây, tôi đợi em lưng chừng khói bếp

Anh ánh ngọn lửa nhà rông, ngực con gái thơm hương lúa mới

Cơn say bắt tôi không được quên nhưng em chưa quen cái nhớ.

 

Mai tôi về nhớ lắm, Raglai ơi!

 

Bất chợt con suối thả dòng mơ màng qua ngực núi

Bất chợt nếp khói lam nép vào nách lá trong sương

 

Âm vực trầm bung binh, tiếng chiêng núm dài như nỗi đợi

Tiếng chiêng núm gọi ngọn lửa cháy lên cho trai gái yêu nhau

Nhớ em gấp gáp chạy qua con dốc tìm vầng trăng mười sáu.

 

Ly cà phê phố núi đắng đót ngày chia xa

 

Chiều rừng muộn, theo em nhặt tiếng chim rơi đầy con suối

Gối lên vai núi, ngút ngát cánh đồng mây trắng chiêm bao

 

Làn khói sớm nhẹ tênh, những nẻo thung xanh bình yên khác lạ

Đêm đại ngàn hoang lạnh, bếp lửa thiêng chỉ đủ ấm tay người

Hẹn Khánh Sơn mùa Sầu Riêng năm tới, tôi sẽ về tìm em.

 

TẠ HÙNG VIỆT

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *