Thơ 1-2-3 Tạ Hùng Việt: Quay lại tìm em nơi chiều vừa sương, nơi hoa vừa nụ

Phía những con đường ngày cạn mùa sang// Lối nào lá rụng, miệt nào đương xuân, phương nào còn đợi/ Một kiếp đi tìm, một đời lầm lụi, mong về chốn xưa// Quay lại tìm em nơi chiều vừa sương, nơi hoa vừa nụ/ Quay lại bến sông một vầng trăng quen mới vơi một nửa/ Quay lại con đường gặp niềm mơ cũ chạm vào nỗi xa.

Nhà thơ Tạ Hùng Việt ở Khánh Hòa

Thơ 1-2-3 mỗi bài thơ là chỉnh thể độc lập gồm 3 đoạn, 6 câu.

Đoạn 1 chỉ có 1 câu gồm tối đa 11 chữ hoặc ít hơn, đồng thời cũng là tên bài thơ, nhằm tránh trùng lắp tên những bài thơ đã xuất hiện.

Đoạn 2 có 2 câu, với mỗi câu tối đa 12 chữ hoặc ít hơn. Còn đoạn 3 có 3 câu, với mỗi câu tối đa 13 chữ hoặc ít hơn. Chữ càng tinh lọc càng đa nghĩa càng giá trị.

Đề tài Thơ 1-2-3 hoàn toàn tự do, nội dung chủ yếu đi từ ngoại cảnh dần vào chiều sâu nội tâm tác giả muốn biểu hiện.

Đặc biệt khuyến khích tính độc lập từng câu thơ trong mối tương quan toàn bài, đồng thời giữa câu 1 và câu 6 có tính hô ứng để nội dung bài thơ chặt chẽ, thống nhất trong một không gian thẩm mỹ riêng biệt.

Không khuyến khích biến thể các loại thơ truyền thống: lục bát, song thất lục bát, tứ tuyệt, ngũ ngôn, lục ngôn, thất ngôn… thành Thơ 1-2-3.

 

Người không quay trở lại – biển chiều sóng cuộn đầy khơi

 

Ta rong rêu cuộc đợi, chợt một ngày nắng dại gió ngưng

Tim tím góc xuân, thoang thoảng nếp hương mong manh khói sớm

 

Dẫu không thể quên nhưng đôi khi lại không dám nhớ

Sự lưng chừng gai góc, trái tim nhức buốt cựa mình

Lóng ngóng đôi tay nhỏ quá, biết giấu một đời buồn vào đâu.

 

Phía những con đường ngày cạn mùa sang

 

Lối nào lá rụng, miệt nào đương xuân, phương nào còn đợi

Một kiếp đi tìm, một đời lầm lụi, mong về chốn xưa

 

Quay lại tìm em nơi chiều vừa sương, nơi hoa vừa nụ

Quay lại bến sông một vầng trăng quen mới vơi một nửa

Quay lại con đường gặp niềm mơ cũ chạm vào nỗi xa.

Sau rực rỡ mùa là những khoảng buồn câm

 

Tháng ba những bông gạo đầu tiên nhẹ nhàng thắp lửa

Tim tím những cánh hoa xoan rơi li ti vào mưa bụi

 

Những nghĩ suy giông bão từng phá tan giấc mộng thiên đường

Cái ác mượn danh thiện lương len lỏi trên cánh đồng nhân thế

Không còn đau đớn nữa, nơi cuối trời người có an yên.

 

Theo những cánh chim kiêu hãnh trong chiều

 

Loanh quanh dưới vòm trời, cao nguyên bạt ngàn hoa trắng

Cái nét trắng hoa cà phê thanh tao đắng đót tháng ba

 

Trước nỗi sợ khôn cùng, con người đã mượn oai linh thần thánh

Tự hỏi, thánh nhân sẽ về đâu trong ngày tận thế đầu tiên

Những triệu năm ánh sáng, cõi từ bi có ngắn bước chân người.

 

Còn lại rạ rơm thơm hương lúa mới

 

Khổ hạnh đi qua những thương buồn của mảnh ngày sót lại

Ruộng mới gặt xong – chưa kịp ân tình đã nghiêng đêm muộn

 

Những hạt nắng phương nam đã rơi trên vuông chợ thị thành

Còn lại mộc mạc gương mặt em hồn nhiên quê kiểng

Giấu nhọc nhằn trong ngực cho cánh đồng xanh lại mùa sau.

 

TẠ HÙNG VIỆT

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *