Thơ 1-2-3 Thanh Yến: Chuyện mất còn là vệt sáng lướt qua

Phút tuyệt vọng thèm ly rượu đắng// Ngụp lặn trong cơn mơ huyễn hoặc/ Chuyện mất còn là vệt sáng lướt qua// Ta đánh cược với dòng đời vạn biến/ Phiên chợ chiều thoi thóp những vết loang/ Nhặt nhạnh thời xanh đang vùng vẫy phút lụi tàn.

Nhà thơ Thanh Yến

Thơ 1-2-3 mỗi bài thơ là chỉnh thể độc lập gồm 3 đoạn, 6 câu.

Đoạn 1 chỉ có 1 câu gồm tối đa 11 chữ hoặc ít hơn, đồng thời cũng là tên bài thơ, nhằm tránh trùng lắp tên những bài thơ đã xuất hiện.

Đoạn 2 có 2 câu, với mỗi câu tối đa 12 chữ hoặc ít hơn. Còn đoạn 3 có 3 câu, với mỗi câu tối đa 13 chữ hoặc ít hơn. Chữ càng tinh lọc càng đa nghĩa càng giá trị.

Đề tài Thơ 1-2-3 hoàn toàn tự do, nội dung chủ yếu đi từ ngoại cảnh dần vào chiều sâu nội tâm tác giả muốn biểu hiện.

Đặc biệt khuyến khích tính độc lập từng câu thơ trong mối tương quan toàn bài, đồng thời giữa câu 1 và câu 6 có tính hô ứng để nội dung bài thơ chặt chẽ, thống nhất trong một không gian thẩm mỹ riêng biệt.

Không khuyến khích biến thể các loại thơ truyền thống: lục bát, song thất lục bát, tứ tuyệt, ngũ ngôn, lục ngôn, thất ngôn… thành Thơ 1-2-3.

 

Ẩn uất nỗi buồn trong từng con chữ

 

Đếm bao tuổi là bấy nhiêu vòng xoay tạo hoá
Lăn lóc vuông đời hư thực gửi vào thơ

Có những lúc nỗi buồn được nấu nhừ thành cháo
Mớ tuổi dại khôn nhường cho sự lú lẫn đâm chồi
Chiêm nghiệm cuộc đời cay đắng lại lên ngôi.

 

Phút tuyệt vọng thèm ly rượu đắng

 

Ngụp lặn trong cơn mơ huyễn hoặc
Chuyện mất còn là vệt sáng lướt qua

Ta đánh cược với dòng đời vạn biến
Phiên chợ chiều thoi thóp những vết loang
Nhặt nhạnh thời xanh đang vùng vẫy phút lụi tàn.

Tranh của họa sĩ Hoàng Ngọc Biên

Vạt cải vườn cà in dáng mẹ

 

Mưa phùn gió bấc đẫm lưng cha
Quê nhà cách trở hai phương nhớ

Mỗi bước con đi đứt ruột rà
Ngày về mộ chí vương màu khói
Khung trời tím ngắt nẻo mồ côi.

 

Quá nửa khuya sao đêm còn thao thức

 

Quẩn quanh nhắc nhớ chuyện ngày xưa
Trót sa chân cạm bẫy lọc lừa

Chới với giữa sông đời nghiệt ngã
Từ thuở ấy câu thơ thành xa lạ
Nửa khuya rồi vẫn gào thét gọi niềm tin.

 

Đêm giao thừa cạn chén chông chênh

 

Mộng mị giữa cơn say, cào cấu những vết hằn rướm máu
Xuân trôi – mặc – xuân trôi…

Hất tung câu thơ cũ rích đã nát nhàu vùng ký ức
Nâng chén chông chênh rượu nhạt mềm môi
Giáo đường đêm ba mươi chuông vọng lại từng hồi.

 

THANH YẾN

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *