Thơ 1-2-3 Thanh Yến: Quá nửa khuya vẫn gào thét gọi niềm tin

VHSG- “Đốt cháy thời gian – sóng đời nghiệt ngã/ Từ thuở ấy câu thơ thành xa lạ/ Quá nửa khuya vẫn gào thét gọi niềm tin”. Vì sao phải gào thét? Niềm tin mất đi liệu có cố lấy lại được không, khi mà: “Lật trang đời bỗng dưng thêm ngán ngẩm/ Vặt vãnh chút tài sao chễm chệ ngồi cao/ Rồi huênh hoang ngẩng mặt tự hào”. Trong cái mớ rối rắm lừa lọc tranh giành ấy, có lúc con người ta cũng phải ngộ ra: “Bên nhũng rối ren, lọc lừa theo bám/ Kiếp nhân sinh tranh thắng bại làm gì/ Buông bỏ rồi tay trắng chẳng còn chi”…

Nhà thơ Thanh Yến

Thơ 1-2-3 mỗi bài thơ là chỉnh thể độc lập gồm 3 đoạn, 6 câu.

Đoạn 1 chỉ có 1 câu gồm tối đa 11 chữ hoặc ít hơn, đồng thời cũng là tên bài thơ, nhằm tránh trùng lắp tên những bài thơ đã xuất hiện.

Đoạn 2 có 2 câu, với mỗi câu tối đa 12 chữ hoặc ít hơn. Còn đoạn 3 có 3 câu, với mỗi câu tối đa 13 chữ hoặc ít hơn. Chữ càng tinh lọc càng đa nghĩa càng giá trị.

Đề tài Thơ 1-2-3 hoàn toàn tự do, nội dung chủ yếu đi từ ngoại cảnh dần vào chiều sâu nội tâm tác giả muốn biểu hiện.

Đặc biệt khuyến khích tính độc lập từng câu thơ trong mối tương quan toàn bài, đồng thời giữa câu 1 và câu 6 có tính hô ứng để nội dung bài thơ chặt chẽ, thống nhất trong một không gian thẩm mỹ riêng biệt.

Chúng tôi chân thành cảm ơn sự tham gia hưởng ứng nhiệt tình của bạn thơ, bạn đọc và các đơn vị tài trợ: Báo Đất Việt, Tạp chí Môi Trường & Đô Thị Việt Nam, Công ty TNHH Sản xuất – Thương mại – Dịch vụ Thiên Bút, Công ty TNHH MTV TMDV Diệp Bảo An, Công ty TNHH TOVI, Công ty TNHH Pilot Design Bags, Công ty TNHH May mặc Lâm Mơ, Cơ sở May mặc Tôn Thẩm.

 

Bàng hoàng đọc tin trên báo

 

Bạn bè lần lượt bỏ ta đi

Thân thương dăm ba người rời cõi tạm

 

Bên nhũng rối ren, lọc lừa theo bám

Kiếp nhân sinh tranh thắng bại làm gì

Buông bỏ rồi tay trắng chẳng còn chi.

 

Đêm choáng ngợp chuyện đời

 

Nhấp ly rượu đêm giao thừa

Không trăng sao để ngắm

 

Lật trang đời bỗng dưng thêm ngán ngẩm

Vặt vãnh chút tài sao chễm chệ ngồi cao

Rồi huênh hoang ngẩng mặt tự hào.

Rời giấc mơ anh

 

Từ bao giờ

Xao xác nhớ

 

Nhịp thời gian

Tiếng côn trùng

Lẫn vào đêm gọi giấc mơ về.

 

Cột mốc đời người

 

Đời trần trụi

Được thua – còn mất

 

Chạm mốc thời gian

Dường như ngày ngắn lại

Dòng đời lặng trôi…

 

Quá nửa khuya sao đêm còn thao thức

 

Quẩn quanh thầm nhắc nhớ chuyện xưa

Trót cả tin – cạm bẫy lọc lừa

 

Đốt cháy thời gian – sóng đời nghiệt ngã

Từ thuở ấy câu thơ thành xa lạ

Quá nửa khuya vẫn gào thét gọi niềm tin.

 

THANH YẾN

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *