Thơ 1-2-3 Trần Nguyệt Ánh: Tuổi xế chiều thương con lòng đất

Mẹ đợi anh về bên mâm cơm chiều// Khói nghi ngút bàn thờ với tấm di ảnh con yêu/ Hơn bốn mưoi năm mẹ ngồi lau nước mắt// Tuổi xế chiều thương con lòng đất/ Nằm lại chiến trường yên giấc ngàn thu/ Tháng bảy năm nay mẹ vẫn mòn mỏi đợi chờ!

Nhà thơ Trần Nguyệt Ánh ở Đắk Lắt

Thơ 1-2-3 mỗi bài thơ là chỉnh thể độc lập gồm 3 đoạn, 6 câu.

Đoạn 1 chỉ có 1 câu gồm tối đa 11 chữ hoặc ít hơn, đồng thời cũng là tên bài thơ, nhằm tránh trùng lắp tên những bài thơ đã xuất hiện.

Đoạn 2 có 2 câu, với mỗi câu tối đa 12 chữ hoặc ít hơn. Còn đoạn 3 có 3 câu, với mỗi câu tối đa 13 chữ hoặc ít hơn. Chữ càng tinh lọc càng đa nghĩa càng giá trị.

Đề tài Thơ 1-2-3 hoàn toàn tự do, nội dung chủ yếu đi từ ngoại cảnh dần vào chiều sâu nội tâm tác giả muốn biểu hiện.

Đặc biệt khuyến khích tính độc lập từng câu thơ trong mối tương quan toàn bài, đồng thời giữa câu 1 và câu 6 có tính hô ứng để nội dung bài thơ chặt chẽ, thống nhất trong một không gian thẩm mỹ riêng biệt.

 

Mẹ đợi anh về bên mâm cơm chiều

 

Khói nghi ngút bàn thờ với tấm di ảnh con yêu

Hơn bốn mưoi năm mẹ ngồi lau nước mắt

 

Tuổi xế chiều thương con lòng đất

Nằm lại chiến trường yên giấc ngàn thu

Tháng bảy năm nay mẹ vẫn mòn mỏi đợi chờ!

 

Em hát anh nghe bài ca Đất nước

 

Một thời xương rừng máu sông

Một thời dân ta lấy gậy tầm vông đánh giặc

 

Chông tre đánh đuổi quân thù

Quê hương mình vọng mãi lời ru

Các anh vĩnh hằng yên giấc ngủ.

Khi biết anh, em đã quá nửa đời

 

Tìm tên anh trong từng trang lịch sử

Các anh là những người con bất tử

 

Linh hồn  vang vọng núi sông

Tên anh khắc lên Thành đồng Tổ quốc

Em tạc lòng tiếp bước cha anh!

 

Tháng bảy tri ân gợi về miền kí ức

 

Hôm nay thăm mộ anh

Một tấm bia vô danh, người nằm xuống chưa từng biết mặt

 

Em đặt tên anh Dũng Sĩ Kiên Cường

Thắp nén nhang trầm gửi về lòng đất yêu thương

Mong ấm lòng người chín suối!

 

Anh lên đường theo tiếng gọi non sông

 

Xếp bút nghiên, lúc tuổi thanh xuân đẹp nhất

Cất tình yêu riêng mình trong đáy mắt

 

Anh không hẹn ngày về

Anh nằm lại chiến trường đau nhói một vùng quê

Máu anh hoà vào Đất Mẹ!

 

TRẦN NGUYỆT ÁNH

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.