Thơ 1-2-3 Trần Mai Ngân: Sống cho riêng mình theo lý lẽ con tim

Cho em xin một lần được sống// Sống cho riêng mình theo lý lẽ con tim/ Không vì mọi thứ buộc dìm nhịp đập// Cứ thổn thức khẽ khàng duy chỉ tình yêu/ Tồn tại hay huỷ diệt – lòng tốt ít hay nhiều / Em cũng chỉ xin một lần được sống!

Nhà thơ Trần Mai Ngân ở Vĩnh Long

Thơ 1-2-3 mỗi bài thơ là chỉnh thể độc lập gồm 3 đoạn, 6 câu.

Đoạn 1 chỉ có 1 câu gồm tối đa 11 chữ hoặc ít hơn, đồng thời cũng là tên bài thơ, nhằm tránh trùng lắp tên những bài thơ đã xuất hiện.

Đoạn 2 có 2 câu, với mỗi câu tối đa 12 chữ hoặc ít hơn. Còn đoạn 3 có 3 câu, với mỗi câu tối đa 13 chữ hoặc ít hơn. Chữ càng tinh lọc càng đa nghĩa càng giá trị.

Đề tài Thơ 1-2-3 hoàn toàn tự do, nội dung chủ yếu đi từ ngoại cảnh dần vào chiều sâu nội tâm tác giả muốn biểu hiện.

Đặc biệt khuyến khích tính độc lập từng câu thơ trong mối tương quan toàn bài, đồng thời giữa câu 1 và câu 6 có tính hô ứng để nội dung bài thơ chặt chẽ, thống nhất trong một không gian thẩm mỹ riêng biệt.

Không khuyến khích biến thể các loại thơ truyền thống: lục bát, song thất lục bát, tứ tuyệt, ngũ ngôn, lục ngôn, thất ngôn… thành Thơ 1-2-3.

 

Cho em xin một lần được sống

 

Sống cho riêng mình theo lý lẽ con tim

Không vì mọi thứ buộc dìm nhịp đập

 

Cứ thổn thức khẽ khàng duy chỉ tình yêu

Tồn tại hay huỷ diệt – lòng tốt ít hay nhiều

Em cũng chỉ xin một lần được sống!

 

Tôi ngồi bó gối hỏi tôi đâu rồi

 

Phía sáng tối mải mê rong ruổi

Lòng không nắng, không mưa – đủ vừa đau tủi

 

Phận người loay hoay trước những đong đo

Làm sao dò hết lọc lừa

Tôi hỏi tôi – thiện lương còn có mặt…

Tranh của họa sĩ Nguyễn Khôi

Tôi đánh rơi mình hôm qua

 

Giữa đường hoa thảm cỏ

Ngọc ngà tuổi ngây thơ

 

Tôi đánh rơi mình hôm nay

Bốn mùa phôi phai xuân hạ thu đông

Rồi – tôi nhặt lại bóng mình như không!

 

Buổi sáng soi gương…

 

Người đàn bà đêm qua mất ngủ

Mắt thâm quầng những vết lo âu

 

Đôi môi cười, nụ cười xa vắng

Chuyện hôm qua đã ở lại hôm qua

Tô môi son đỏ thắm không để nhoà…

 

Cánh cò bay một mình là mẹ

 

Bão giông nào cũng bất chấp đường về con

Yêu từ khi còn phôi thai giọt máu

 

Ngày mai, ngày mốt… ngày kia nữa

Sẽ đến lúc đôi cánh không thể bay

Con đừng khóc thân cò vừa lạc bão…

 

TRẦN MAI NGÂN

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *