Thơ 1-2-3 Trần Thanh Dũng: Đừng ảo tưởng khi mặt trời kia chưa mọc

VHSG- “Lòng tham của con người như chiếc thòng lọng/ càng ngày càng thít chặt vào cổ giấc mơ/ người nông dân một nắng hai sương”. Ai tham? Nếu không phải những người lợi dụng chức quyền. Hậu quả là bao đau đớn tang thương đổ ập xuống: “ngập miệng quan tham/ và dưới hàm răng đấy/ có ngôi làng vừa bị chôn sống tối qua?”

Nhà thơ Trần Thanh Dũng

Thơ 1-2-3 mỗi bài thơ là chỉnh thể độc lập gồm 3 đoạn, 6 câu.

Đoạn 1 chỉ có 1 câu gồm tối đa 11 chữ hoặc ít hơn, đồng thời cũng là tên bài thơ, nhằm tránh trùng lắp tên những bài thơ đã xuất hiện.

Đoạn 2 có 2 câu, với mỗi câu tối đa 12 chữ hoặc ít hơn. Còn đoạn 3 có 3 câu, với mỗi câu tối đa 13 chữ hoặc ít hơn. Chữ càng tinh lọc càng đa nghĩa càng giá trị.

Đề tài Thơ 1-2-3 hoàn toàn tự do, nội dung chủ yếu đi từ ngoại cảnh dần vào chiều sâu nội tâm tác giả muốn biểu hiện.

Đặc biệt khuyến khích tính độc lập từng câu thơ trong mối tương quan toàn bài, đồng thời giữa câu 1 và câu 6 có tính hô ứng để nội dung bài thơ chặt chẽ, thống nhất trong một không gian thẩm mỹ riêng biệt.

Hàng tháng, Ban biên tập VHSG sẽ chọn những Chùm thơ 1-2-3 hay để trao Tặng thưởng, ưu tiên khuyến khích những tác giả có nhiều chùm thơ được chọn đăng. Giá trị tặng thưởng gồm tiền mặt và quà lưu niệm.

Chúng tôi chân thành cảm ơn sự tham gia hưởng ứng nhiệt tình của bạn thơ, bạn đọc và các đơn vị tài trợ: Báo Đất Việt, Tạp chí Môi Trường & Đô Thị Việt Nam, Công ty TNHH Dược phẩm Phú Mỹ – PMPHARCO, Công ty TNHH Sản xuất – Thương mại – Dịch vụ Thiên Bút, Công ty TNHH MTV TMDV Diệp Bảo An, Công ty TNHH TOVI, Công ty TNHH Pilot Design Bags, Công ty TNHH May mặc Lâm Mơ.

 

người rào trăng?

 

người cạo trọc đầu núi

người ngăn sông

 

sông quặn đau

núi sạt lở

và/ trăng khóc?

 

lòng tham của con người như chiếc thòng lọng

 

càng ngày càng thít chặt vào cổ giấc mơ

người nông dân một nắng hai sương

 

họ làm mướn ngay trên mảnh ruộng nhà mình

phải đâu bể khổ

cõng mỹ từ đi khắp cánh đồng chua?

những ngày này ở miền Trung Việt Nam bão lũ

 

không ai tự nói với ai

nhức nhối trái tim chiếc đòn gánh hai đầu rỉ máu

 

kêu trời không thấu

chỉ vọng tiếng cười trong bộ ván gỗ lim nghìn tuổi

máu chưa khô vì bọn cướp rừng?

 

xưa ông bà ta nói “cạp đất mà ăn”

 

nghĩa là nói đến nghèo đói

giờ người ta cạp từng miếng đất quốc gia

 

ngập miệng quan tham

và dưới hàm răng đấy

có ngôi làng vừa bị chôn sống tối qua?

 

đừng ảo tưởng khi mặt trời kia chưa mọc

 

ngày mai, ai biết đến ngày mai?

thôi sống đã, dù chiều nay buồn lắm

 

nhưng dù sao ta cũng hiện nguyên hình

nghĩa là còn sống

trăm năm sau sỏi đá biết đâu còn?

 

TRẦN THANH DŨNG (SÓC TRĂNG)

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *