Thơ 1-2-3 Trần Thanh Dũng: Người quê tôi thơm thảo những tấm lòng

Tôi yêu miệt đồng và những chiếc cồn nổi trên sông// như những con tàu neo giữa lòng sông Cái/ mùa chướng về bạc đầu bãi sậy// cây mắm cây bần cắm xuống bồi đất để trổ bông/ người quê tôi thơm thảo những tấm lòng/ neo đậu dòng quê đôi mùa mưa nắng?

Nhà thơ Trần Thanh Dũng ở Sóc Trăng

Thơ 1-2-3 mỗi bài thơ là chỉnh thể độc lập gồm 3 đoạn, 6 câu.

Đoạn 1 chỉ có 1 câu gồm tối đa 11 chữ hoặc ít hơn, đồng thời cũng là tên bài thơ, nhằm tránh trùng lắp tên những bài thơ đã xuất hiện.

Đoạn 2 có 2 câu, với mỗi câu tối đa 12 chữ hoặc ít hơn. Còn đoạn 3 có 3 câu, với mỗi câu tối đa 13 chữ hoặc ít hơn. Chữ càng tinh lọc càng đa nghĩa càng giá trị.

Đề tài Thơ 1-2-3 hoàn toàn tự do, nội dung chủ yếu đi từ ngoại cảnh dần vào chiều sâu nội tâm tác giả muốn biểu hiện.

Đặc biệt khuyến khích tính độc lập từng câu thơ trong mối tương quan toàn bài, đồng thời giữa câu 1 và câu 6 có tính hô ứng để nội dung bài thơ chặt chẽ, thống nhất trong một không gian thẩm mỹ riêng biệt.

Không khuyến khích biến thể các loại thơ truyền thống: lục bát, song thất lục bát, tứ tuyệt, ngũ ngôn, lục ngôn, thất ngôn… thành Thơ 1-2-3.

 

Căn phòng tràn ngập ánh sáng bóng tối sẽ lùi xa

 

mà cuộc đời, phần nhiều không hẳn như vậy

bóng tối và ánh sáng luôn khắc chế nhau

 

lẩn khuất và tồn tại trong nhau

là hai mặt đối lập trong mỗi một cuộc đời

không có cuộc đời nào hoàn toàn bóng tối và ngược lại?

 

Tôi yêu miệt đồng và những chiếc cồn nổi trên sông

 

như những con tàu neo giữa lòng sông Cái

mùa chướng về bạc đầu bãi sậy

 

cây mắm cây bần cắm xuống bồi đất để trổ bông

người quê tôi thơm thảo những tấm lòng

neo đậu dòng quê đôi mùa mưa nắng?

Sao em nỡ bỏ anh đi mút chỉ cà tha?

 

một nửa cửa Định An biệt ngày biệt tháng

sáo lẻ bầy đêm không ai bầu bạn

 

trăng Mùng Mười mắc chạc đước buồn ên

giọng ông Năm Trầu xuống xề như khóc

đêm miệt đồng năm tháng biết cùng tên?

 

Trăng lẻ bầy trên bến đá tha la?

 

bậu cũng có gì hơn xuôi chèo con nước lớn

lúa đòng đòng ngậm tiết trời no sữa

 

chim vịt về bóng dáng những ngày mưa

con sáo đã sang sông về miệt Xẻo Gừa

bỏ lại cây còng già đơn cô gie ra vàm sông Cái?

 

Tiếng cole nổ giòn tan trên kinh xáng múc

 

con bìm bịp giật mình kêu thương

chiều chạng vạng mắc ròng bao ký ức

 

mà vung chài chẳng thấy một lần thương

tía má sống trọn một đời sông nước

có biết hết bến nào đục trong?

 

11.2022

TRẦN THANH DŨNG

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.