Thơ 1-2-3 Trần Thanh Mai: Lắng tiếng khóc tình xưa trong lòng hồ Than Thở

Dốc đèo sương lạnh quanh co// Vách đá sừng sững, đại ngàn xanh thăm thẳm/ Hun hút vực sâu. Chẳng biết tự bao giờ// Hành trình nào đưa ta đến xứ thơ/ Lắng tiếng khóc tình xưa trong lòng hồ Than Thở/ Ta say dốc đèo, lạc lối chốn ngàn hoa

Nhà thơ Trần Thanh Mai

Thơ 1-2-3 mỗi bài thơ là chỉnh thể độc lập gồm 3 đoạn, 6 câu.

Đoạn 1 chỉ có 1 câu gồm tối đa 11 chữ hoặc ít hơn, đồng thời cũng là tên bài thơ, nhằm tránh trùng lắp tên những bài thơ đã xuất hiện.

Đoạn 2 có 2 câu, với mỗi câu tối đa 12 chữ hoặc ít hơn. Còn đoạn 3 có 3 câu, với mỗi câu tối đa 13 chữ hoặc ít hơn. Chữ càng tinh lọc càng đa nghĩa càng giá trị.

Đề tài Thơ 1-2-3 hoàn toàn tự do, nội dung chủ yếu đi từ ngoại cảnh dần vào chiều sâu nội tâm tác giả muốn biểu hiện.

Đặc biệt khuyến khích tính độc lập từng câu thơ trong mối tương quan toàn bài, đồng thời giữa câu 1 và câu 6 có tính hô ứng để nội dung bài thơ chặt chẽ, thống nhất trong một không gian thẩm mỹ riêng biệt.

Không khuyến khích biến thể các loại thơ truyền thống: lục bát, song thất lục bát, tứ tuyệt, ngũ ngôn, lục ngôn, thất ngôn… thành Thơ 1-2-3.

 

Dốc Mộng Cầm chơi vơi

 

Nỗi niềm thi nhân suốt một đời

Biển trăng nhức nhối

 

Sóng Quy Nhơn vỗ bờ bao khắc khoải

Giấc Mộng Cầm hoá đá

Đau thương xưa muôn thuở chẳng xoá nhoà

 

Lạc bước đến Ban Mê

 

Nắng, gió cao nguyên quyện hương

Ly cà phê ngọt đắng

 

Đất bazan bện chân người vương vấn

Những nếp nhà Ê Đê lửa ấm

Tiếng chiêng ngân… ai đành nỡ quay về

Trong lòng thành phố hoa

 

Hồ Xuân Hương mộng mơ

Như mắt biếc người xưa soi nước non muôn thuở

 

Đêm cao nguyên thông rì rào gọi gió

Mặt hồ lung linh

Đợi trăng đến tự tình

 

Dốc đèo sương lạnh quanh co

 

Vách đá sừng sững, đại ngàn xanh thăm thẳm

Hun hút vực sâu. Chẳng biết tự bao giờ

 

Hành trình nào đưa ta đến xứ thơ

Lắng tiếng khóc tình xưa trong lòng hồ Than Thở

Ta say dốc đèo, lạc lối chốn ngàn hoa

 

Em đứng giữa rừng thông

 

Nghe gió hát trời cao nguyên lồng lộng

Điệp trùng xanh trong nắng mắt cười

 

Gió vẫn hát ngàn đời

Đà Lạt ơi bản tình ca một thuở

Giữa rừng thông chiều xuống sương mờ…

 

TRẦN THANH MAI (NGHỆ AN)

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.