Thơ 1-2-3 Trần Thị Bảo Thư: Giấc mơ treo lưng chừng núi

VHSG- “Gió đã bớt lạnh còn gì/ Giấc mơ treo lưng chừng núi/ Nỗi nhớ bay vào làm tổ”, ấy là giấc mơ và nỗi nhớ của “Chim cu gáy nhặt nắng ngày cuối chạp”. Với chùm thơ 1-2-3 đầu tiên của Trần Thị Bảo Thư từ Đồng Nai, thiên nhiên hiện lên thật đẹp và lãng mạn trong nỗi người mơ màng và trắc ẩn: “Chiếc cầu treo cũng ở giữa trời/ Trăng thượng huyền bao giờ cũng mới/ Như nụ hôn ướm lòng”…

Nhà thơ Trần Thị Bảo Thư

Thơ 1-2-3 mỗi bài thơ là chỉnh thể độc lập gồm 3 đoạn, 6 câu.

Đoạn 1 chỉ có 1 câu gồm tối đa 11 chữ hoặc ít hơn, đồng thời cũng là tên bài thơ, nhằm tránh trùng lắp tên những bài thơ đã xuất hiện.

Đoạn 2 có 2 câu, với mỗi câu tối đa 12 chữ hoặc ít hơn. Còn đoạn 3 có 3 câu, với mỗi câu tối đa 13 chữ hoặc ít hơn. Chữ càng tinh lọc càng đa nghĩa càng giá trị.

Đề tài Thơ 1-2-3 hoàn toàn tự do, nội dung chủ yếu đi từ ngoại cảnh dần vào chiều sâu nội tâm tác giả muốn biểu hiện.

Đặc biệt khuyến khích tính độc lập từng câu thơ trong mối tương quan toàn bài, đồng thời giữa câu 1 và câu 6 có tính hô ứng để nội dung bài thơ chặt chẽ, thống nhất trong một không gian thẩm mỹ riêng biệt.

Chúng tôi chân thành cảm ơn sự tham gia hưởng ứng nhiệt tình của bạn thơ, bạn đọc và các đơn vị tài trợ: Báo Đất Việt, Tạp chí Môi Trường & Đô Thị Việt Nam, Công ty TNHH Sản xuất – Thương mại – Dịch vụ Thiên Bút, Công ty TNHH MTV TMDV Diệp Bảo An, Công ty TNHH TOVI, Công ty TNHH Pilot Design Bags, Công ty TNHH May mặc Lâm Mơ, Cơ sở May mặc Tôn Thẩm.

 

Chim cu gáy nhặt nắng ngày cuối chạp

 

Những hạt sót nảy lên cây lúa tháng giêng

Cánh đồng sẫm bóng mẹ

 

Gió đã bớt lạnh còn gì

Giấc mơ treo lưng chừng núi

Nỗi nhớ bay vào làm tổ.

Chỉ còn bậc thang nhớ nhịp chân anh

 

Em đã theo cánh buồm bến lạ

Mùa thu nắng vẫn giăng chờ

 

Nhà mình căn gác nhỏ, ngõ nhỏ

Anh về khập khiễng bóng ngày

Chiếc nạng gỗ giữ buổi chiều đứng mãi.

 

Chiếc cầu treo cũng ở giữa trời

 

Trăng thượng huyền bao giờ cũng mới

Như nụ hôn ướm lòng

 

Lời đàn ông từng trải

Mê hoặc cả kỹ nữ

Trăm năm rung nhịp không thôi.

 

TRẦN THỊ BẢO THƯ (ĐỒNG NAI)

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *