Thơ 1-2-3 Trần Thị Thùy Vy: Nhớ thương hòn sỏi quê mình

Ngược dòng con nước vẫn quê// Có hẹn thăm quê ngày hạ/ Nhớ thương hòn sỏi quê mình// Quê chừ tấp nập người qua ghé thăm Lò Thung – Làng Cổ/ Đường quê bao mùa thay áo sưa vàng đến độ trổ hoa/ Thương con nước lớn ròng bao năm lặng lẽ chở phù sa.

Nhà thơ Trần Thị Thùy Vy ở Quảng Nam

 

Thơ 1-2-3 mỗi bài thơ là chỉnh thể độc lập gồm 3 đoạn, 6 câu.

Đoạn 1 chỉ có 1 câu gồm tối đa 11 chữ, đồng thời cũng là tên bài thơ, nhằm tránh trùng lắp tên những bài thơ đã xuất hiện.

Đoạn 2 có 2 câu, với mỗi câu tối đa 12 chữ. Còn đoạn 3 có 3 câu, với mỗi câu tối đa 13 chữ.

Chữ càng tinh lọc càng đa nghĩa càng giá trị.

Đề tài Thơ 1-2-3 hoàn toàn tự do, nội dung chủ yếu đi từ ngoại cảnh dần vào chiều sâu nội tâm tác giả muốn biểu hiện.

Đặc biệt khuyến khích tính độc lập từng câu thơ trong mối tương quan toàn bài, đồng thời giữa câu 1 và câu 6 có tính hô ứng để nội dung bài thơ chặt chẽ, thống nhất trong một không gian thẩm mỹ riêng biệt.

Không khuyến khích biến thể các loại thơ truyền thống: lục bát, song thất lục bát, tứ tuyệt, ngũ ngôn, lục ngôn, thất ngôn… thành Thơ 1-2-3.

 

Về làng thăm phiến xanh rêu

 

Nhón bước chân qua lặng nghe trầm xưa gợi lại

Giếng làng ngàn đời vọng vang chuyện kể

 

Mái nhà vút cong hoa văn chạm trổ

Yêu em qua điệu bài chòi

Hồn quê chơn chất đượm tình.

 

Ngược dòng con nước vẫn quê

 

Có hẹn thăm quê ngày hạ

Nhớ thương hòn sỏi quê mình

 

Quê chừ tấp nập người qua ghé thăm Lò Thung – Làng Cổ

Đường quê bao mùa thay áo sưa vàng đến độ trổ hoa

Thương con nước lớn ròng bao năm lặng lẽ chở phù sa.

Tuổi thơ một vé đi về

 

Người lớn khác gì đứa trẻ

Đôi khi thèm được khóc cười

 

Trẻ không biết giá trị đồng tiền bán mua bằng lá mít

Ta đổi trao nhan sắc nửa đùa nửa thật làm tin

Phải chi ông trời hiện hữu tuổi thơ một vé quay về.

 

Tình là sợi dây chuông

 

Giãn co như như thể những được thua vô thường

Ta là ta là thực là ảo giữa nụ cười

 

Đắng cay hờn tủi hận bao cuộc người đổi ngôi

Giữa bao điều thiện ác lật trái phải thẳng ngay

Đời hơn thua thất lạc ta người liệu có hay.

 

Người đàn bà đồng hành cùng đêm

 

Tiếng radio trầm đều phóng mắt nhìn ra xa

Mê cung đoạ đày trong màn đêm sâu thẳm

 

Đồng hành cùng đêm với khát khao chờ đợi

Bên kia làn khói là sự hủy diệt

Bên kia chấm xanh là gương mặt và nụ cười không lộ.

 

TRẦN THỊ THÙY VY

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *