Thơ 1-2-3 Trần Thuỳ Linh: Các em đang gọi yêu thương trở lại trên trái đất này

 “Đã từng thơm mùi thơm đồng nội/ Cồn cào thèm khoai nướng, sắn vùi mỗi chiều đông giá/ Sao bây giờ ô nhiễm cay thế khói đồng ơi?”. Đâu chỉ những cánh đồng mà những dòng sông và cả môi trường sinh thái đang dần bị hủy hoại bởi chính sự tham lam, ích kỷ của con người. May mắn vẫn còn “Bàn tay non vun xới cây non” của những thiên thần bé nhỏ mang lại hy vọng cho tương lai hành tinh chúng ta: “Các em đang gọi yêu thương trở lại trên trái đất này”.

Thơ 1-2-3 mỗi bài thơ là chỉnh thể độc lập gồm 3 đoạn, 6 câu.

Đoạn 1 chỉ có 1 câu gồm tối đa 11 chữ hoặc ít hơn, đồng thời cũng là tên bài thơ, nhằm tránh trùng lắp tên những bài thơ đã xuất hiện.

Đoạn 2 có 2 câu, với mỗi câu tối đa 12 chữ hoặc ít hơn. Còn đoạn 3 có 3 câu, với mỗi câu tối đa 13 chữ hoặc ít hơn. Chữ càng tinh lọc càng đa nghĩa càng giá trị.

Đề tài Thơ 1-2-3 hoàn toàn tự do, nội dung chủ yếu đi từ ngoại cảnh dần vào chiều sâu nội tâm tác giả muốn biểu hiện.

Đặc biệt khuyến khích tính độc lập từng câu thơ trong mối tương quan toàn bài, đồng thời giữa câu 1 và câu 6 có tính hô ứng để nội dung bài thơ chặt chẽ, thống nhất trong một không gian thẩm mỹ riêng biệt.

Chúng tôi chân thành cảm ơn sự tham gia hưởng ứng nhiệt tình của bạn thơ, bạn đọc và các đơn vị tài trợ: Báo Đất Việt, Tạp chí Môi Trường & Đô Thị Việt Nam, Công ty TNHH Sản xuất – Thương mại – Dịch vụ Thiên Bút, Công ty TNHH MTV TMDV Diệp Bảo An, Công ty TNHH TOVI, Công ty TNHH Pilot Design Bags, Công ty TNHH May mặc Lâm Mơ, Cơ sở May mặc Tôn Thẩm.

Tất cả ngửa cổ nhìn trời nói lời xú uế

 

Đống rác tự vò rối đời mình đầy khinh bỉ

Dòng sông đen bốc mùi tự cọ rửa rữa thân

 

Và khói thải cuồng nộ lời của khói

Và bụi bẩn cuồng xoay theo ô nhiễm tiếng ồn

Trời cay mắt gọi người thảm thiết nhưng người dửng dưng quay mặt.

 

Đã từng là thơ, từng sưởi ấm lòng người xa xứ

 

Từng mang theo dáng mẹ tảo tần sớm hôm vất vả

Từng gánh tuổi thơ tôi bươn qua cạm bẫy cuộc đời

 

Đã từng thơm mùi thơm đồng nội

Cồn cào thèm khoai nướng, sắn vùi mỗi chiều đông giá

Sao bây giờ ô nhiễm cay thế khói đồng ơi?

Nhà thơ Trần Thuỳ Linh

Không thể đen hơn được nữa

 

Những mương máng từng văn vắt soi mây

Từng tha thiết những lời yêu đồng bãi mơn mởn lúa ngô

 

Những dòng sông lững lờ lục bình chở nhớ

Bồi đắp bến bờ ngút mắt những non tơ

Có thể không tự chết bởi con người?

 

Con hãy nhặt lên và cho vào thùng rác

 

Này vỏ lon nước ngọt

Này chai nhựa, vỏ trái cây,

 

Tay con sẽ bẩn, cô tin chắc điều ấy

Tay bẩn thì mình cùng nhau rửa cho sạch

Nhưng những chỗ con qua đang ngời lên sắc nắng.

 

Bàn tay non vun xới cây non

 

Có hình ảnh nào đẹp hơn thế? Đáng yêu hơn thế?

Tôi ngẩn ngơ nhìn và mắt bỗng cay

 

Rồi quanh chúng ta sẽ xanh mát bóng cây

Sẽ véo von chim hót, ngọt ngào hương bay

Các em đang gọi yêu thương trở lại trên trái đất này.

 

TRẦN THUỲ LINH (HẢI DƯƠNG)

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *