Thơ 1-2-3 Trần Thuỳ Linh: Ta cố vẽ vào nhau những đường như ý

Vì quá yêu những sắc màu// Ta cố vẽ vào nhau những đường như ý/ Mà vô tình xóa bỏ mọi yêu thương// Và hôm nay trước mùa xuân thánh thiện/ Ta lặng nhìn tác phẩm một đời nhau/ Nghe tí tách những giọt buồn trong từng nét vẽ.

Nhà thơ Trần Thuỳ Linh

Thơ 1-2-3 mỗi bài thơ là chỉnh thể độc lập gồm 3 đoạn, 6 câu.

Đoạn 1 chỉ có 1 câu gồm tối đa 11 chữ hoặc ít hơn, đồng thời cũng là tên bài thơ, nhằm tránh trùng lắp tên những bài thơ đã xuất hiện.

Đoạn 2 có 2 câu, với mỗi câu tối đa 12 chữ hoặc ít hơn. Còn đoạn 3 có 3 câu, với mỗi câu tối đa 13 chữ hoặc ít hơn. Chữ càng tinh lọc càng đa nghĩa càng giá trị.

Đề tài Thơ 1-2-3 hoàn toàn tự do, nội dung chủ yếu đi từ ngoại cảnh dần vào chiều sâu nội tâm tác giả muốn biểu hiện.

Đặc biệt khuyến khích tính độc lập từng câu thơ trong mối tương quan toàn bài, đồng thời giữa câu 1 và câu 6 có tính hô ứng để nội dung bài thơ chặt chẽ, thống nhất trong một không gian thẩm mỹ riêng biệt.

Không khuyến khích biến thể các loại thơ truyền thống: lục bát, song thất lục bát, tứ tuyệt, ngũ ngôn, lục ngôn, thất ngôn… thành Thơ 1-2-3.

 

Không gì có thể ngăn hoa nở

 

Bởi nắng vẫn nồng nàn, bởi gió vẫn xôn xao

Bởi xuân vẫn dịu dàng ghé cửa

 

Không gì có thể ngăn đôi lứa yêu nhau

Dù đại dịch tràn lan toàn thế giới

Bởi trong mỗi trái tim người vẫn rộn rã tin yêu…

 

Xin được hôn lên đôi bàn tay bợt bã

 

Xin được nâng niu đôi bàn tay mệt lả

Bốn mùa covid, bốn mùa sát khuẩn, đeo găng

 

Những đôi bàn tay của thầy thuốc nhân dân

Những đôi bàn tay không một lần cầm súng

Đã nhẫn nại, miệt mài giành lại sự sống từng giây.

 

Chất cả gia tài lên chiếc xe cũ nát

 

Con hối hả tìm về với gốc rạ, chân tre

Với mái nhà đơn sơ, với mẹ cha tảo tần hôm sớm

 

Thành phố bệnh rồi, thành phố phải trị thương

Covid đi qua tang tóc khắp ngả đường

Về với mẹ bớt cho thành phố một phần gánh nặng.

Tranh của họa sĩ Tú Ngọc

Mình đã qua những ngày đại dịch

 

Càng thêm thương bạn hữu, đồng bào

Càng thêm xót mỗi ngày nghe tin báo

 

Mình từng sống trong nơm nớp lo âu

Từng thèm ngụm khí trời ngoài ô cửa

Cảng thắt lòng trước mất mát, đau thương.

 

Đêm lặng lẽ bao trùm trời Đà Lạt

 

Kim đồng hồ tích tắc tạm biệt đông

Chỉ mưa bay… Náo nức mưa bay…

 

Người bán hoa quên lạnh giá bàn tay

Lặng lẽ bày lại những chậu hoa trên hè phố

Rồi thanh thản về nhà vào thời khắc xuân sang.

 

 “Mua hoa đi anh! Mua hoa đi chị! Mua đi em!…”

 

Lời rao gãy vụn nhòa trong gió

Lời rao sũng nước dù mưa bay không đủ ướt tóc người

 

Không ai dừng lại, không ai liếc mắt

Đến cả cái khoát tay lười biếng cũng không

Chỉ đông đang chậm rãi bao trùm trời Đà Lạt…

 

Vì quá yêu những sắc màu

 

Ta cố vẽ vào nhau những đường như ý

Mà vô tình xóa bỏ mọi yêu thương

 

Và hôm nay trước mùa xuân thánh thiện

Ta lặng nhìn tác phẩm một đời nhau

Nghe tí tách những giọt buồn trong từng nét vẽ.

 

TRẦN THÙY LINH (HẢI DƯƠNG)

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *