Thơ 1-2-3 Trần Văn Chính: Vỡ trắng một sông Hồng đỏ nước

Em ùa vào sóng sóng cúc họa mi// Vỡ trắng một sông Hồng đỏ nước/ Vỡ anh một kinh ngạc bâng khuâng// Ríu rít cúc họa mi xuống phố/ Bồng bềnh lăn tăn áo gió thị thành/ Vắt ngang mùa dẫn lối vào đông

Nhà thơ Trần Văn Chính ở Hà Nội

Thơ 1-2-3 mỗi bài thơ là chỉnh thể độc lập gồm 3 đoạn, 6 câu.

Đoạn 1 chỉ có 1 câu gồm tối đa 11 chữ hoặc ít hơn, đồng thời cũng là tên bài thơ, nhằm tránh trùng lắp tên những bài thơ đã xuất hiện.

Đoạn 2 có 2 câu, với mỗi câu tối đa 12 chữ hoặc ít hơn. Còn đoạn 3 có 3 câu, với mỗi câu tối đa 13 chữ hoặc ít hơn. Chữ càng tinh lọc càng đa nghĩa càng giá trị.

Đề tài Thơ 1-2-3 hoàn toàn tự do, nội dung chủ yếu đi từ ngoại cảnh dần vào chiều sâu nội tâm tác giả muốn biểu hiện.

Đặc biệt khuyến khích tính độc lập từng câu thơ trong mối tương quan toàn bài, đồng thời giữa câu 1 và câu 6 có tính hô ứng để nội dung bài thơ chặt chẽ, thống nhất trong một không gian thẩm mỹ riêng biệt.

Không khuyến khích biến thể các loại thơ truyền thống: lục bát, song thất lục bát, tứ tuyệt, ngũ ngôn, lục ngôn, thất ngôn… thành Thơ 1-2-3.

 

Cánh đồng kí ức ngân rung

 

Giọt sương treo bình minh mọng nước

Đàn cò đan vào chiều cổ tích nhức mây

 

Cào cào đỏ xanh mặc áo tuổi thơ

Con cua bò ngang hoàng hôn vào lồng lộng

Lúa mướt mềm trải một đẫm trăng

 

Cáp treo đưa tôi bay lên đỉnh Phan Xi Păng

 

Bay lên cánh đồng ruộng bậc thang xoáy vàng rực Tả Van

Bay lên trập trùng Hoàng Liên hùng vĩ

 

Trên đỉnh Phan Xi Păng – “Nóc nhà Đông Dương”

Chúng tôi nối với Sa Pa lấp lánh dưới xa

bằng tiếng chuông chùa Bảo An lan lan mỏng mảnh

Ảnh minh họa

Em bồng bềnh anh bồng bềnh thu Hà Nội

 

Tha thướt nắng vàng tươi tha thướt Bờ Hồ

Heo may thả vào trong veo mắt

 

Tiếng đàn níu chân ai vướng gió

Níu cầu Thê Húc bồn chồn một nét mày cong

Lao xao mặt hồ long lanh thu mắt ngọc

 

Em ùa vào sóng sóng cúc họa mi

 

Vỡ trắng một sông Hồng đỏ nước

Vỡ anh một kinh ngạc bâng khuâng

 

Ríu rít cúc họa mi xuống phố

Bồng bềnh lăn tăn áo gió thị thành

Vắt ngang mùa dẫn lối vào đông

 

Tinh hoa ngủ yên dưới đáy quá khứ

 

Hì hục đào lên “Phục dựng”

Loay hoay đẽo, gọt

 

Dẫu chủ đích là “Bảo tồn” hay “Đánh bóng”, “Làm tiền”

Đừng có “Dốt nát”, “Cẩu thả”

Tầm thường dị dạng Tinh Hoa

 

TRẦN VĂN CHÍNH 

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.