Thơ 1-2-3 Võ Đào Phương Trâm: Tiếng than âm ỉ vọng từ đại ngàn như tiếng mẹ

 “Giọt máu đau từ rừng// Nghe bỏng rát trên từng thớ gỗ/ Những ngón tay, ngọn chân rơi vỡ từ trong vết cắt// Tiếng than âm ỉ vọng từ đại ngàn như tiếng mẹ/ Đau những đàn con thơ bị chặt chẻ vô chừng/ Giọt nước mắt từ rừng rơi xuống xám đen lạnh lùng giận dữ”. Nỗi mất mát của thiên nhiên cũng là nỗi đau của con người lương tri. Những câu thơ 1-2-3 của Võ Đào Phương Trâm xoáy vào lòng ta như sự cảnh tỉnh trước sự vô cảm của chính con người trước những vẻ đẹp đang dần lụi tàn: “Còn lại mảnh tro tàn, vẫn chưa nguôi nóng ấm/ Bông cỏ lau bay chầm chậm, gửi thiện tâm lành lặn về trời”.

Nhà thơ trẻ Võ Đào Phương Trâm

Thơ 1-2-3 mỗi bài thơ là chỉnh thể độc lập gồm 3 đoạn, 6 câu.

Đoạn 1 chỉ có 1 câu gồm tối đa 11 chữ hoặc ít hơn, đồng thời cũng là tên bài thơ, nhằm tránh trùng lắp tên những bài thơ đã xuất hiện.

Đoạn 2 có 2 câu, với mỗi câu tối đa 12 chữ hoặc ít hơn. Còn đoạn 3 có 3 câu, với mỗi câu tối đa 13 chữ hoặc ít hơn. Chữ càng tinh lọc càng đa nghĩa càng giá trị.

Đề tài Thơ 1-2-3 hoàn toàn tự do, nội dung chủ yếu đi từ ngoại cảnh dần vào chiều sâu nội tâm tác giả muốn biểu hiện.

Đặc biệt khuyến khích tính độc lập từng câu thơ trong mối tương quan toàn bài, đồng thời giữa câu 1 và câu 6 có tính hô ứng để nội dung bài thơ chặt chẽ, thống nhất trong một không gian thẩm mỹ riêng biệt.

Không khuyến khích biến thể các loại thơ truyền thống: lục bát, song thất lục bát, tứ tuyệt, ngũ ngôn, lục ngôn, thất ngôn… thành Thơ 1-2-3.

 

Giọt máu đau từ rừng

 

Nghe bỏng rát trên từng thớ gỗ

Những ngón tay, ngọn chân rơi vỡ từ trong vết cắt

 

Tiếng than âm ỉ vọng từ đại ngàn như tiếng mẹ

Đau những đàn con thơ bị chặt chẻ vô chừng

Giọt nước mắt từ rừng rơi xuống xám đen lạnh lùng giận dữ.

 

Trả tôi về những khoan thai

 

Trong những tháng ngày thâm trầm mộng mị

Tôi đi qua mù sương, quên bão giông, ngột ngạt quấy rầy

 

Thời gian theo chân mây, những hao gầy rơi rụng bùn lầy

Tôi ngủ quên trong chiếc nõn an nhiên, như đứa trẻ

Chiếc kén nội tâm nuôi tôi từ bé, tròn trịa giấc an nhiên.

Tranh của họa sĩ Nguyễn Anh Đào

Đồng cỏ lau cuối mùa

 

Vương những cánh mỏng manh ngược gió

Bay qua những thâm trầm chìm nổi, nhẹ như giữa thinh không

 

Có một người mang gánh nặng lương tri đi ngang qua thời cuộc

Còn lại mảnh tro tàn, vẫn chưa nguôi nóng ấm

Bông cỏ lau bay chầm chậm, gửi thiện tâm lành lặn về trời.

 

Lặng bước về nơi hồn thiêng

 

Đứng trước sử bia ghi danh những anh hùng liệt sĩ

Tôi thắp nén nhang trầm nghe những điều cũ kỹ cất lời

 

Mảnh đất gánh gồng bao đôi chân lao đi trong trận chiến

Những căn cứ, những đường hầm chi viện

Họa lên vầng linh thiêng, hào khí giữa đất trời.

 

Bài Thánh ca giữa mùa đông

 

Réo rắt ngân vang giữa những khung cửa nhỏ

Những món quà xanh đỏ lấp lánh trong ánh đèn vàng

 

Có một người đi qua con đường cũ thênh thang

Rồi đứng lặng im giữa nhà Thờ có nhiều người mộ đạo

Bài ca Thiên Chúa giáo, rơi giữa một cội buồn.

 

Nhớ một đồi hoa cỏ mây vàng

 

Nơi có người ra đi, mang theo trái tim hoen rỉ

Với một mảnh hồn cũ kỹ, nỗi trăn trở, khát khao

 

Người ra đi về miền viễn xứ năm nào,

Ly hương bên kia bờ đại dương, xa nửa vòng trái đất

Ký ức vẫn hiện lên thường nhật, mộng mị cỏ mây vàng.

 

VÕ ĐÀO PHƯƠNG TRÂM

 

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *