Thơ 1-2-3 Võ Hoàng Phương: Bên nồi bánh chưng râm ran câu chuyện bé thơ

VHSG- “Cháu con quây quần ánh lửa hồng sáng ngời đôi mắt/ Nếp nhà nhắc nhớ bền gốc rễ/ Hiếu nghĩa yêu thương ruột thịt bên nhau”. Mùa xuân mùa của hạnh phúc cũng là mùa của hẹn hò, yêu thương sinh sôi: “Nơi bắt đầu là tình thương những đứa trẻ mồ côi/ Thương người đàn ông sớm gà trống nuôi con, goá bụa/ Mẹ làm vợ cha từ đó, chưa bao giờ phân biệt riêng chung”…

Nhà thơ Võ Hoàng Phương

Thơ 1-2-3 mỗi bài thơ là chỉnh thể độc lập gồm 3 đoạn, 6 câu.

Đoạn 1 chỉ có 1 câu gồm tối đa 11 chữ hoặc ít hơn, đồng thời cũng là tên bài thơ, nhằm tránh trùng lắp tên những bài thơ đã xuất hiện.

Đoạn 2 có 2 câu, với mỗi câu tối đa 12 chữ hoặc ít hơn. Còn đoạn 3 có 3 câu, với mỗi câu tối đa 13 chữ hoặc ít hơn. Chữ càng tinh lọc càng đa nghĩa càng giá trị.

Đề tài Thơ 1-2-3 hoàn toàn tự do, nội dung chủ yếu đi từ ngoại cảnh dần vào chiều sâu nội tâm tác giả muốn biểu hiện.

Đặc biệt khuyến khích tính độc lập từng câu thơ trong mối tương quan toàn bài, đồng thời giữa câu 1 và câu 6 có tính hô ứng để nội dung bài thơ chặt chẽ, thống nhất trong một không gian thẩm mỹ riêng biệt.

Chúng tôi chân thành cảm ơn sự tham gia hưởng ứng nhiệt tình của bạn thơ, bạn đọc và các đơn vị tài trợ: Báo Đất Việt, Tạp chí Môi Trường & Đô Thị Việt Nam, Công ty TNHH Sản xuất – Thương mại – Dịch vụ Thiên Bút, Công ty TNHH MTV TMDV Diệp Bảo An, Công ty TNHH TOVI, Công ty TNHH Pilot Design Bags, Công ty TNHH May mặc Lâm Mơ, Cơ sở May mặc Tôn Thẩm.

 

Bên nồi bánh chưng râm ran câu chuyện bé thơ

 

Mẹ kể dưới đê làng ngày ấy sớm trưa

Cha mải đường cày quên mặt trời đứng bóng

 

Cháu con quây quần ánh lửa hồng sáng ngời đôi mắt

Nếp nhà nhắc nhớ bền gốc rễ

Hiếu nghĩa yêu thương ruột thịt bên nhau

 

Cây nêu xua ma quỷ thay bằng xanh đỏ đèn màu

 

Đường phố thẳng băng

Lập loè đẹp mắt

 

Còn không ma quỷ thời 4.0

Có kịp chạy xuôi về phía biển Đông

Hay chết ngay vì chói?

Chơi tết, đừng ăn tết

 

Thoả sức nghỉ ngơi sau tháng ngày bận rộn

Thăm hỏi tình thân, chớ gồng mình vì tết, cực thân

 

Nấu nướng, lau chùi, quanh năm chợ búa

Ngơi nghỉ đi em và quên mỏi mệt

Tết đến xuân về em hãy biết xinh tươi.

 

Mẹ kể nơi ngày xưa, tình yêu cha mẹ bắt đầu

 

Không hẹn hò

Không quà cáp, thư trao

 

Nơi bắt đầu là tình thương những đứa trẻ mồ côi

Thương người đàn ông sớm gà trống nuôi con, goá bụa

Mẹ làm vợ cha từ đó, chưa bao giờ phân biệt riêng chung

 

Mẹ và cha bên nhau tháng năm

 

Lấy ngắn nuôi dài khơi trong lắng đục

Chín bỏ làm mười yêu thương bù đắp

 

Đủ vui buồn cực nhọc

Mình mẹ gánh gồng… trăm ngàn dâu bể

Đời đàn bà đôi lần gãy đổ… hỏi còn có được mùa xuân?

 

VÕ HOÀNG PHƯƠNG (NGHỆ AN)

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *