Thơ 1-2-3 Võ Hoàng Phương: Nghe bình minh mây dịu dàng ôm núi

Anh hẹn ngày không xa sẽ lại đến miền Tây// Nghe xôn xao Thung Mây/ Nghe bình minh mây dịu dàng ôm núi// Để tận mắt những điều với riêng anh em vẫn chưa hề nói/ Cuối năm rồi/ Ai chớ hẹn rồi quên

Nhà thơ Võ Hoàng Phương ở Nghệ An

Thơ 1-2-3 mỗi bài thơ là chỉnh thể độc lập gồm 3 đoạn, 6 câu.

Đoạn 1 chỉ có 1 câu gồm tối đa 11 chữ hoặc ít hơn, đồng thời cũng là tên bài thơ, nhằm tránh trùng lắp tên những bài thơ đã xuất hiện.

Đoạn 2 có 2 câu, với mỗi câu tối đa 12 chữ hoặc ít hơn. Còn đoạn 3 có 3 câu, với mỗi câu tối đa 13 chữ hoặc ít hơn. Chữ càng tinh lọc càng đa nghĩa càng giá trị.

Đề tài Thơ 1-2-3 hoàn toàn tự do, nội dung chủ yếu đi từ ngoại cảnh dần vào chiều sâu nội tâm tác giả muốn biểu hiện.

Đặc biệt khuyến khích tính độc lập từng câu thơ trong mối tương quan toàn bài, đồng thời giữa câu 1 và câu 6 có tính hô ứng để nội dung bài thơ chặt chẽ, thống nhất trong một không gian thẩm mỹ riêng biệt.

Không khuyến khích biến thể các loại thơ truyền thống: lục bát, song thất lục bát, tứ tuyệt, ngũ ngôn, lục ngôn, thất ngôn… thành Thơ 1-2-3.

 

Ai đánh rơi nụ cười bên đường em nhìn thấy

 

Thậm thình tim mách nhỏ: “Giấu kín… làm của riêng …”

 

Chỉ mình em và tim, với nhau điều bí mật

Em nghe tim thầm hát

“Được nụ cười ai rơi”

 

Anh hẹn ngày không xa sẽ lại đến miền Tây

 

Nghe xôn xao Thung Mây

Nghe bình minh mây dịu dàng ôm núi

 

Để tận mắt những điều với riêng anh em vẫn chưa hề nói

Cuối năm rồi

Ai chớ hẹn rồi quên

Sương như lụa nối liền trời đất

 

Ôm Thung Mây âu yếm tựa lâu ngày

Anh miền xuôi đâu biết cảm giác này

 

Mây ấp núi

Núi ngủ lười

Yêu lắm!

 

Ai bảo ai đem nhớ nhung ngàn dặm

 

Ném giữa hư vô

Mặc mưa gió bão bùng

 

Ai bảo ai tham lam nhận làm của riêng mình

Nhoè nước mắt

Bắt đền được không kẻ vô tình gieo vào lòng thương nhớ

 

VÕ HOÀNG PHƯƠNG

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *