Thơ 1-2-3 Võ Văn Trường: Đi bên nụ cười là nước mắt

Trái đất buồn hơn… thêm đứa trẻ chào đời// Đi bên nụ cười là nước mắt/ Phút cuối cuộc đời tiếng khóc ban sơ// Có hạt sương cựa mình soi bóng phố/ Gió cuốn chiều đi ta đếm bước chân về/ Sống là gửi, sao không thương nhau nhỉ…

Nhà thơ Võ Văn Trường

Thơ 1-2-3 mỗi bài thơ là chỉnh thể độc lập gồm 3 đoạn, 6 câu.

Đoạn 1 chỉ có 1 câu gồm tối đa 11 chữ hoặc ít hơn, đồng thời cũng là tên bài thơ, nhằm tránh trùng lắp tên những bài thơ đã xuất hiện.

Đoạn 2 có 2 câu, với mỗi câu tối đa 12 chữ hoặc ít hơn. Còn đoạn 3 có 3 câu, với mỗi câu tối đa 13 chữ hoặc ít hơn. Chữ càng tinh lọc càng đa nghĩa càng giá trị.

Đề tài Thơ 1-2-3 hoàn toàn tự do, nội dung chủ yếu đi từ ngoại cảnh dần vào chiều sâu nội tâm tác giả muốn biểu hiện.

Đặc biệt khuyến khích tính độc lập từng câu thơ trong mối tương quan toàn bài, đồng thời giữa câu 1 và câu 6 có tính hô ứng để nội dung bài thơ chặt chẽ, thống nhất trong một không gian thẩm mỹ riêng biệt.

 

Chiều nguội lửa, cơn giông miền ngược

 

Nhớ cánh rừng ngột ngạt vùi sâu

Đang mọc ngược vào tâm trái đất

 

Có vết máu loang về sông suối

Theo tóc em dài không lời hò hẹn

Ngày mặt trời rơi rụng hoàng hôn.

 

Bể trầm luân nước mắt nào không mặn

 

Như mùa thu những chiếc lá vàng

Hờn ghen chi lời ca… ngõ vắng

 

Cả loài người và ngày giãn cách

Em trách cứ gì tôi câu chữ nghẹn ngào

Cứ rơi rơi bên ngoài trái đất.

Tranh của họa sĩ Uyên Thao

Tiếng mưa thu tiếng rơi nước mắt

 

Thánh thót ngày xưa đau xót bây giờ

Từ vết tàn tro cốt của con bay theo chiều gió cả

 

Tôi đã thấy bước chân cha liêu xiêu

Dáng mẹ sân nhà

Quặn lòng nhớ tiếng ho ngày trẻ dại…

 

Trái đất buồn hơn… thêm đứa trẻ chào đời

 

Đi bên nụ cười là nước mắt

Phút cuối cuộc đời tiếng khóc ban sơ

 

Có hạt sương cựa mình soi bóng phố

Gió cuốn chiều đi ta đếm bước chân về

Sống là gửi, sao không thương nhau nhỉ…

 

Đời người bóng câu bổng se lòng vì nhớ

 

Mỗi chiếc lá rơi nỗi niềm xưa cũ

Thêm đầy hư thực chênh chao

 

Mà nhớ có người con gái sáng nay(*)

Mong mùa đông về đến vậy

Khi trái tim mình đã chia ra nhiều ô cửa mùa thu.

________

(*) Trên Facebook

 

VÕ VĂN TRƯỜNG (QUẢNG NAM)

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *